NÚI BÀ ĐEN – Phan Công Phúc

Miền Nam đệ nhất thiên sơn cước Thánh Mẫu ngự trì núi hiển linh Lữ khách nghe say hồn non nước Chuông chùa hương niệm quyện lời kinh!.

ÁNH MẮT NGÀY XƯA – Mai Thanh

Yêu em từ độ xuân thì Dung nhan thuở ấy còn gì nữa đâu

MẮM TÉP CỦA MẸ – Mai Thanh

Mẹ làm mắm tép ngày xưa Tép đồng mộng mẩy, thính chua thơm lừng Muối haqi, tép tám đong chừng Mười ngày mắm ngấu tưng bừng lên hương

CẦU QUAN – Phan Công Phúc

Chênh chếch bên cầu... trăng sáng tỏa Lung linh đèn vọng phố thanh bình Dáng dấp tự hào quê ta đó Duyên dáng rạng ngời... đất Tây Ninh!.

QUÊ HƯƠNG  VÀ NỖI NHỚ  –   Bích Thuận

Mẹ ơi ở chốn trời xanh ấy. Mẹ có trông về quê mẹ không? Riêng con nhớ đến quê và mẹ. Sao bỗng nghe đau thắt cả lòng!

GIÓ THU   – Trần Loan

Anh ra đi không nói tiếng tạ từ Cho khắc khoải tình thư màu mực tím!

NGÀY XƯA…ĐÀ LẠT! – Châu Ánh Tuyết

Phượng và sim ... đua nở.  Màu tím ... tràn muôn nơi?!

ĐÊM MƠ.  – Tím Mưa       

Rồi mây chiều trôi vội  Mang khắc khoải nỗi niềm  Mộng đời sao nhớ quá  cội đời.

 CHỊ TÔI – Bích Thuận

Ngày chị không còn chồng xa! Đôi tay yếu bồng bế con về phố. Tài sản mang theo, hai thằng con nhỏ. Nước mắt ngược dòng  Khốn khó mưu sinh.

HẠ NHỚ – Trần Thị Thanh Xuân

Mùa Hạ ấy hồn ngọng nghịu làm thơ Gửi cả vào nỗi thầm thương trộm nhớ Niềm vấn vương nụ hoa tình chớm nở Men ngọt ngào rượu khao khát chơi vơi