Gía Mà Con Gọi Cô Bằng Mẹ ...

Lòng trắc ẩn dễ gì ai bán chác
Chỉ cho thôi và cho mỗi mình con
Đường đời rộng khi nào chân đau rát
Hãy trở về, quà tặng vẫn tươi son.
(Trích)

CẦM TAY BÈ BẠN – ...

Cứ dịu dàng
Cứ thanh tân
Như sen
Em
Chẳng sợ gần bùn nhơ
(Trích)

CHÙM THƠ Trang Ly

Em đợi chờ nàng xuân đến thụ mầm
gieo hạt hương và ươm mùa hạnh phúc
đong nắng ấm, xuân căng tràn bầu ngực
gió nô đùa đưa nét vẽ “thanh vân”.

XIN GỞI LẠI NGƯỜI – Nguyễn An Bình

Gởi lại em cánh diều bay lạc lối
Giữa bảo dông phiêu bạt cuối chân trời
Nhìn ngân hà chờ một cánh sao rơi
Hạt mưa nhỏ cũng làm ai mắt ướt.

Nhà thơ Chính Hữu Người lặng lẽ đi, lặng lẽ đến – Huyền...

Điều đáng nói là bước sang thế kỷ XXI, người ta đi bằng ôtô, máy bay, tàu ngầm siêu tốc, còn ông, nhà thơ Chính Hữu vẫn đi bộ cùng đứa cháu nội mới 16 tháng tuổi. Phong cách sống chậm ấy của ông không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận và có thể làm được như ông.

THẦM GỌI NGÀY MÙA – Lê Hào

Có tiếng sột soạt, lời rơm rạ trầm ngâm
có giọt mồ hôi bồi hồi
vuốt xuống lưng trần cha tôi sạm nắng
Sao ướt đẫm nỗi ưu tư ngày mùa ?
sao khát vọng đổi đời cứ oằn như dáng lúa ?
cong cong hình dấu hỏi

Hoàng Trúc Ly – Trần Ngọc Hưởng

" Người yêu tóc xoã tròn vai
Nửa đêm da thịt quên cài áo khuya
Xác thân rã mục lời thề
Mùa đi lá rụng đường về xuân thu "

Hội An mùa thu đã đi – Huy Uyên

Tội cho một người cầm thu đi hoang
qua bên kia cầu Cẫm Nam mà không nói
cho dù chiều xa vời vợi
thu rơi ai níu lại lá thu vàng

LỜI – TỎ – TÌNH ĐẦU TIÊN – Vĩnh – Hoàng

Nói đi em ,đừng làm thinh nữa mãi
Để lòng anh tan nát bỡi vì yêu
Lòng xót xa cay đắng mãi thêm nhiều
Tình chưa đáp hay em không ….. chấp nhận

VÈ NGƯỜI ƠI QUA RỪNG – Châu Thạch

Rừng hiền như trinh nữ
Ngủ trong vùng trăng treo
Mặt trời qua nhè nhẹ
Lá rừng xanh xoay theo