CHÙM LỤC BÁT – Trần Ngọc Hưởng

Làng xưa hóa phố mới rồi,
Đi qua dự án bao người trắng tay
Nhà xưa thành lộ nhựa này,
Vườn xưa thành dãy nhà xây… tần vần

BỐN MÙA TINH KHÔI* ...

Nụ hồng sắc áo THU vương
Nghìn năm hóa đá vàng ươm mây ngàn
Lưng trời cánh hạc bay sang
Hoa vô ưu nhỏ lệ tràn hương phai.
(Trích)

CHUYỆN XƯA – Võ Tấn Hùng

Để rồi chim sáo chiều mưa,
Sang sông lẻ bóng đò đưa mặc dòng.
Đêm đêm đầu gối tay chồng,
Yên trong duyên mới mà lòng nhớ ai?

 

BẾN XƯA – MP.Trường Giang Thủy

Trẻ con ở bến sông nghèo,
Bốn mùa chỉ biết vớt bèo tắm sông!
Đòn roi những buổi lông bông,
Bơi qua sông để... chỉ mong bơi về!

Lê Văn Thật – Xót đau làm...

cớ gì khóc gió than mây
có quay lại được tháng ngày yêu thương
(Trích)

Nhật Quỳnh – Tặng T.Đ và anh! –

Ngủ đi đêm đã khuya rồi
Em ngồi ru những rối bời âu lo
khát khao gieo xuống từng mùa
cho xanh cả phía cợt đùa trớ trêu (Nh.Q)
(Trích)

CÒN LẠI BÓNG MÂY TAN – NGUYỄN AN BÌNH

Sợ ngày tắt nắng trần gian

Trong tôi còn lại nhang tàn khắp khuya

Chùm Lục bát – TRÚC THANH TÂM

Mưa dầm phố lại có sông
Mây từ muôn kiếp còn hồng dấu xưa
Trên cành con gió đẩy đưa
Trời thu hiu hắt bao mùa nhớ thương!

. . . . .(Trích)

CHÙM LỤC BÁT – Thúy Ngân

Ngô đồng cháy rụi ươc mơ
Để câu lục bát đẫm bờ mi em

NHỚ NGUYỆT LÃNG ! &CỘI NGUỒN – Hữu Diên

Tình cờ qua đất Minh Hưng

Nhìn ngôi nhà cũ...Bâng khuâng...Nhớ người.

Gọi thầm anh Nguyệt Lãng ơi !

Vầng trăng xưa khuất núi rồi...Mà đau.