CHỈ MÌNH CON – HOÀNH CHÂU

Xưa lo có mẹ lo cùng Lo lớn muôn trùng ...nay , chỉ mình con ..!

BẾN SÔNG XƯA – HOÀNH CHÂU

Lần đầu ghé Bến My Lăng Dòng sông lờ lững gió trăng bạt ngàn Tình thơ nồng đượm lửa than Cùng người tri kỷ dưới hàng liễu nghiêng

NGÔ ĐỒNG ƠI – Quỳnh Nga

Ơi à chim sáo về đâu Rụng bông bần tím chân cầu nước trôi Ngô đồng ơi ngô đồng ơi Sao em đành bỏ lại tôi một mình 

BÀI THƠ DÂNG MẸ  –  Diệp Vy 

Cội tre nghiêng bóng bờ mương  Thiếu lời ru mẹ rưng rưng ...tháng ngày

MÙA – Phạm Thu Thảo

Hoàng hôn chừng cũng tiu đìu Ngẩn ngơ bóng nắng nhạt theo mây trời

VỀ LẠI SÔNG XƯA  –   Nguyễn Sông Trẹm

Nghe chừng dấu cũ mù sương Tay ôm quá khứ vo tròn giấc mơ

DẠ KHÚC BÊN HỒ NGUYỄN AN BÌNH

Thiên nga vỗ cánh lên trời Bên hồ biết có ai ngồi đợi tôi Vẫy tay chào nhé tình ơi Mai xa phố núi tôi ngồi đợi ai?

VỀ LẠI BÊN HỒ TUYỀN LÂM – NGUYỄN AN BÌNH

Về đây tìm lại một người Mười lăm năm bóng chim trời đã bay Hàng cây trốn gió chiều nay Thời gian thành vết sẹo dài đó em.

BAO GIỜ – Phạm Thu Thảo

Bông gòn rụng trắng sân ngoài Vọng xa bìm bịp van nài nước lên Lục bình tím ngát lênh đênh Đò khuya chở mảnh trăng tình chơi vơi

NHỚ CƠN MƯA PHÙN ĐÀ LẠT – NGUYỄN AN BÌNH

Đi trong nỗi nhớ dịu dàng Đi trong ngan ngát muôn ngàn cỏ hoa Bước người lên mãi dốc mơ Chỉ nghe tiếng lá hẹn hò bên tai.