SÔNG DÀI – NGUYỄN SÔNG TRẸM

Ta về không thấy xuồng ba lá Và dáng ai chèo một thuở xưa Bóng người giờ cũng xa xôi quá Bỏ lại dòng sông với nắng mưa…

Giới thiệu Chùm thơ Thủy Điền

Mấy thuở em về sao chẳng sang Chuyện xưa, quá khứ đã phai tàn Nhớ chi rồi lạnh lùng cúi mặt Bên đây, bên đó chỉ tầm gang

LÊ THIÊN MINH KHOA! – Châu Thạch

Mái tóc bồng bềnh mây xoắn Quặn nghìn vạn sợi suy tư Mắt buồn sau đôi kính trắng Nhìn đời sương khói thật, hư

CÓ MỘT NGÀY NẮNG BIẾC = NGUYỄN AN BÌNH

Tôi chợt nhận ra Thành phố có một ngày nắng biếc Cho tất cả mọi người Và cho tất cả những ai

25 năm ,NHỚ BUỔI DẠY ĐẦU TIÊN – HOÀNH CHÂU

Cô đã đến đây từ rạng sáng Nao nức cõi lòng để gặp lại từng em ! Cô vẫn ngồi đây Vẫn buồn vui

MÙA XA – NGUYỄN SÔNG TRẸM

Em nào biết lòng ta như đá cuội Vẫn lăn theo dòng suối chảy quanh đời Nghe vị ngọt của tình yêu tắm gội Tìm trong từng nỗi nhớ để làm vui

ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC – Phạm Ngọc Thái

Mối tình cũ vết thương chưa kín miệng Tình mới vụt về, hàn lại trái tim anh Ôi ! Người đàn bà, anh sớm yêu thương Em hiền lành, mộng mơ như trang cổ tích.

Phương nhớ – Bùi Nguyên Bằng

Thu đi cho lá non chòi dậy Cho gió heo về lạnh buốt tim Người đi để nhớ vương vào cuộc Buồn cuốn cuồng lên những nỗi niềm

TÂY NINH QUÊ TÔI! – Phan Công Phúc

Tây Ninh có núi Bà Đen Có chùa Tòa Thánh bông sen cửa vàng Có hồ Dầu Tiếng thênh thang Có sông Vàm Cỏ trăng vàng soi gương!.

ĐỌC LẠI BÀI THƠ CŨ – NGUYỄN SÔNG TRẸM

Tình cờ đọc lại bài thơ cũ Gặp lại tôi ngày tuổi hai mươi Buồn treo một góc trời viễn xứ Ngoảnh lại, ừ thôi đã cuối đời !