NHẶT – Bùi Nguyên Bằng

Ta về nhặt lại chổ ngồi
Em đi bỏ lại cho trời hư không
Làm sao xa được mùa đông
Khi mà con sáo sang sông mất rồi

NGỦ DƯỚI ĐỒI HOA – NGUYỄN AN BÌNH

Áo người phơi trong sương sớm
Chờ tia nắng ấm ban mai
Vàng trên từng bông hoa cúc
Lung linh mảnh lụa vừa bay.

VỀ VỚI LŨ – NGƯỜI ƠI! – Lê Đăng Mành

Mỗi độ Đông khều gỡ lá vàng bay
Là ướp tang thương xán xuống nơi này
Vô tình lũ bão trồng cây dâu bể
Mầm xanh chưa nứt đã lụi tàn phai

XIN LẦN NỮA YÊU NHAU – Đinh Vương Khanh

Khoảng trống tâm hồn nào không có nhau
Anh và em - hai con người rất thực
Chỉ biết nâng niu miền ký ức
Nhạt nhòa...

EM… VÀ HOA NẮNG – Phương Liên

Có cơn gió mồ côi lặng lẽ sớm trưa
Để bước chân người lạc loài trên phố vắng

Nỗi nhớ mùa đông – Nguyễn Minh Phúc

Mùa đông đến chiếc lá buồn rơi chậm
Chạm vào hồn từng nỗi nhớ chênh vênh

VỀ BÊN MÙA ĐÔNG – Lê Thị Ngọc Nữ

Bao ngày xa đôi ngã
Ân tình vẫn thiết tha
Đông nay chợt vỡ oà
Bài tình ca hạnh phúc!

MÙA VÀNG RƠI! – Phan Nam

Thương hoa mỗi năm chỉ nở một lần
Thương em một đời tận hiến cho tình yêu…

CHỈ CÒN LẠI BẾN SÔNG TRĂNG ! – Nguyễn Sông Trẹm

Dấu chân ngày cũ chưa mòn lối
Đã khép một thời hoa bướm xưa

TÂM NHANG! – Ngô Nhiên Tịnh

TÂM NHANG!(@) Đọc tâm nhang the thắt, cồn cào Khui xị nhớ lần cụng ly đế bụi Quán đìu hiu Một gã thất tình, một tên "bể hụi" Rượu...