VIẾT DƯỚI TRĂNG ĐÀ LẠT – NGUYỄN AN BÌNH

Leo những bậc thang đầy phế tích Người xuống đồi trăng đã lên cao Đem dòng suối nhỏ tràn xuống phố Bé có cùng tôi đuổi bóng nhau.

BÂNG KHUÂNG THU – Nhật Quang

Có mùa Thu đọng lại trong ký ức! Sớm mai vàng rơi góc phố nghiêng nghiêng Sài Gòn mênh mang, ly Cà phê ấm Khúc tình ca quyện sâu thẳm niềm riêng

CÒN MƠ CÁNH PHƯỢNG HỒNG  – Phương Liên

Góc phố buồn mênh mang một vòng tay Mùa Hạ cuối người đó đây cách biệt Mây đưa lối gió thì thầm thương tiễn Sợi nắng vàng miền miên viễn đợi trông

MÙA HẠ CUỐI  – Trần Thị Thanh Xuân            ...

Tôi run rẩy phượng bùng lên cháy đỏ Ngập sân trường xao xác nắng Hạ rơi!

CÓ MỘT ĐIỀU – Bùi Nguyên Bằng

Không phải là mưa ngâu Hay thu sầu da diết Có một điều anh biết Là yêu em mà thôi

CHÙM THƠ KHÓC CON (1) – PHẠM NGỌC THÁI

Thơ bố viết trăm dòng không kể xiết Thương lấy tấm cha già. Hãy yên nghỉ nhé, con yêu ! Dòng nước mắt trần gian, dù có tuôn chảy bao nhiêu Cũng không vợi được lòng người cha, thương con vô hạn...

TÂM SỰ VỚI HÀN THI SĨ – Lê Văn Thật

Lúc anh tìm…có được bao tri kỷ? Khi nằm yên, thì ai cũng đi tìm Tôi Tây Ninh xa hàng ngàn cây số Vẫn gặp anh dù kẻ mất người còn

NGƯỜI LÀ ẢO MỘNG – Thạch Thao

Đàn bà em chắt chiu Từng yêu thương.. từng ân tình bé nhỏ.. Người là ai đó Mà một đời....vò võ tìm và mơ... TT

DẠ KHÚC THU – Nhật Quang

Sầu dâng mắt lệ vời xa… Hoàng hôn tím loang nhạt nhòa

NHỮNG NỤ HÔN MỌC CÁNH – Quỳnh Nga

anh! hái cho em đoá hoa mây trắng muốt trên vòm trời hôm nay em đợi nhé đợi một điều kỳ diệu đợi những cánh hoa tình yêu nở bừng trên đôi tay đan nhau thơm ngát mùa hạnh phúc