ĐÔI KHI – NGUYỄN SÔNG TRẸM

Đôi khi ta thấy ngày qua vội Giật mình nghe nhịp bước thời gian Dường như có tiếng mùa xưa gọi Chảy trong lòng nỗi nhớ miên man…

Chiều thu lá bay – Bùi Nguyên Bằng

Chiều chạm lên từng chiếc lá bay Lòng sầu như thể lần chia tay Vàng thu một lá ngô đồng rụng Buồn rót theo từng ngọn gió may

MƯA DẦM ĐÊM THU – MP. Trường Giang Thủy

Mưa đêm lạnh ký ức buồn, Nửa vòng trái đất anh dường như quên. Ngày dài tháng rộng buồn tênh, Ngóng tìm chỉ thấy mây thênh thang sầu!

ĐỜI NÊN THÊM …BỚT – Lê Đăng Mành

Bớt cho đẹp cuộc đời Thêm thì mãi không thôi Bớt- thêm thường nhắc nhở Thêm, bớt rồi thảnh thơi

CHỈ MÌNH CON – HOÀNH CHÂU

Xưa lo có mẹ lo cùng Lo lớn muôn trùng ...nay , chỉ mình con ..!

CHÙM THƠ TIỄN CON ĐI – PHẠM NGỌC THÁI

Ôi, Hà Nội ! Hôm nay sao đẹp dữ Con tôi nó đang cười tôi đó, thế gian ơi Ngẫm cho cùng, được thế ! Đáng cuộc đời Thì thôi nhé ! Đi đi, vào viễn xứ...

RU MÁ – Võ Tấn Hùng

Mày ngồi ru má ngủ ngon, Làm sao sánh má ru con tháng ngày? Mày ngồi ru má đêm nay, Làm sao vơi nỗi đắng cay đoạn trường?

MƯA QUA VÙNG TUỔI NHỚ – Bùi Nguyên Bằng

Mưa qua vùng tuổi nhớ Trên vai nghiêng đợi chờ Nghe mưa về vụn vỡ Trên đỉnh thời gian mơ

BẾN SÔNG XƯA – HOÀNH CHÂU

Lần đầu ghé Bến My Lăng Dòng sông lờ lững gió trăng bạt ngàn Tình thơ nồng đượm lửa than Cùng người tri kỷ dưới hàng liễu nghiêng

CAO NGUYÊN MÙA NẦY – NGUYỄN AN BÌNH

Mùa nầy trên cao nguyên Chắc sáng trời se lạnh Qua một màu sương trắng Em cà phê một mình