VIẾT DƯỚI TRĂNG ĐÀ LẠT – NGUYỄN AN BÌNH

Leo những bậc thang đầy phế tích Người xuống đồi trăng đã lên cao Đem dòng suối nhỏ tràn xuống phố Bé có cùng tôi đuổi bóng nhau.

BÂNG KHUÂNG THU – Nhật Quang

Có mùa Thu đọng lại trong ký ức! Sớm mai vàng rơi góc phố nghiêng nghiêng Sài Gòn mênh mang, ly Cà phê ấm Khúc tình ca quyện sâu thẳm niềm riêng

GIÓ THU   – Trần Loan

Anh ra đi không nói tiếng tạ từ Cho khắc khoải tình thư màu mực tím!

BÀI THƠ DÂNG MẸ  –  Diệp Vy 

Cội tre nghiêng bóng bờ mương  Thiếu lời ru mẹ rưng rưng ...tháng ngày

CÒN MƠ CÁNH PHƯỢNG HỒNG  – Phương Liên

Góc phố buồn mênh mang một vòng tay Mùa Hạ cuối người đó đây cách biệt Mây đưa lối gió thì thầm thương tiễn Sợi nắng vàng miền miên viễn đợi trông

MÙA – Phạm Thu Thảo

Hoàng hôn chừng cũng tiu đìu Ngẩn ngơ bóng nắng nhạt theo mây trời

MÙA HẠ CUỐI  – Trần Thị Thanh Xuân            ...

Tôi run rẩy phượng bùng lên cháy đỏ Ngập sân trường xao xác nắng Hạ rơi!

NGÀY XƯA…ĐÀ LẠT! – Châu Ánh Tuyết

Phượng và sim ... đua nở.  Màu tím ... tràn muôn nơi?!

VỀ LẠI SÔNG XƯA  –   Nguyễn Sông Trẹm

Nghe chừng dấu cũ mù sương Tay ôm quá khứ vo tròn giấc mơ

DẠ KHÚC BÊN HỒ NGUYỄN AN BÌNH

Thiên nga vỗ cánh lên trời Bên hồ biết có ai ngồi đợi tôi Vẫy tay chào nhé tình ơi Mai xa phố núi tôi ngồi đợi ai?