CÓ MỘT NGÀY NẮNG BIẾC = NGUYỄN AN BÌNH

Tôi chợt nhận ra Thành phố có một ngày nắng biếc Cho tất cả mọi người Và cho tất cả những ai

25 năm ,NHỚ BUỔI DẠY ĐẦU TIÊN – HOÀNH CHÂU

Cô đã đến đây từ rạng sáng Nao nức cõi lòng để gặp lại từng em ! Cô vẫn ngồi đây Vẫn buồn vui

SAO ĐÊM – Nhật Quang

Đèn vàng phố vắng canh thâu Sao đêm rơi chạm một màu hư vô.

MÙA XA – NGUYỄN SÔNG TRẸM

Em nào biết lòng ta như đá cuội Vẫn lăn theo dòng suối chảy quanh đời Nghe vị ngọt của tình yêu tắm gội Tìm trong từng nỗi nhớ để làm vui

NHỚ NGƯỜI VÀNG HOA – NGUYỄN AN BÌNH

Đêm dài ngọn tóc thêm sâu Mùa hoa vàng cũ rơi vào hư không Nhìn theo từng chiếc lá phong Quê nhà sợi khói bay vòng lên cao.

ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC – Phạm Ngọc Thái

Mối tình cũ vết thương chưa kín miệng Tình mới vụt về, hàn lại trái tim anh Ôi ! Người đàn bà, anh sớm yêu thương Em hiền lành, mộng mơ như trang cổ tích.

Phương nhớ – Bùi Nguyên Bằng

Thu đi cho lá non chòi dậy Cho gió heo về lạnh buốt tim Người đi để nhớ vương vào cuộc Buồn cuốn cuồng lên những nỗi niềm

THƠ CHO NGÀY CŨ – NGUYỄN SÔNG TRẸM

Tay cầm chiếc lá thời gian Nghe chừng như đã võ vàng mùa qua Ngỡ hồn còn mộng thi ca Ngỡ đêm còn giọng ngân nga “ Về Nguồn”

Đại Lân Tẩu Ngôn Hoài – Bạch Cư Dị – Bản dịch Hàm Chương

Đời người ngày tháng lòng không định Thuở trước bây giờ ý khác nhau

TÂY NINH QUÊ TÔI! – Phan Công Phúc

Tây Ninh có núi Bà Đen Có chùa Tòa Thánh bông sen cửa vàng Có hồ Dầu Tiếng thênh thang Có sông Vàm Cỏ trăng vàng soi gương!.