EM ĐÃ VỀ! – Vũ Miên Thảo

em đã về!
cùng hoa đồng nội thoảng hương
phố núi và anh
đón mùa xưa yêu mến
rộn rã niềm vui với anh và phố huyện
Vàm Cỏ yêu thương ru điệp khúc quê hương!
(Trích)

Không thể…!?. – Vũ Miên Thảo

em!
cột vào cổ ta vòng chỉ đỏ
những sợi tình yêu xoắn nỗi nhớ nhung huyền!
mảnh mai
và hình như ko còn hơi để thở
(Trích)

NGỦ ĐI TRĂNG ! – Vũ Miên Thảo

ngủ đi!
giấc ngủ nhàn thanh
thơ tình
đọc giúp
xếp hàng lối son
(Trích)

BẤT NGỜ VỚI SÀI GON! – Vũ Miên Thảo

Bất ngờ gặp
Sài Gòn chiều
Chập choạng
Áo thường dân chen chúc đợi xe về
Chưa ba phút dừng
Xe lăn bánh
Một cụ bà tay vẫy
Mắt đỏ hoe
(Trích)

MÙA XUÂN ƠI! TÔI ĐỢI –...

Trân tráo nhìn phía giăng mưa
cố hình dung đôi mắt ngày xưa mi quen nhay nháy
và đôi môi xuân nồng thơm thơm dạ hương
hoàng hôn đông lạnh vắng
hợp âm chiều lá gió chạm mưa rơi
(Trích)

Thì thầm với xuân Trấn Biên –...

mây qua Xóm Khách về Long Chữ
dừng lại Long Giang đẹp nụ cười
trên bến, dưới thuyền sum họp phố
cầu nối đôi bờ, nước reo vui
(Trích)

THẦY TÔI! – Vu Mien Thao

một mai đời có sang ngang
thầy tôi vẫn vậy!
tràng giang chữ…
chèo!
(Trích)

Chẳng qua…! – Vũ Miên Thảo

chẳng qua là...
cứ lơ mơ
khi phát xướng...
để dật dờ ai kia
(Trích)