MÙA KHÔNG NHAU! – Vũ Miên Thảo

Và chính em thay vai nói với lá vàng và mùa thu
“Xin chào nhau!
Vĩnh biệt mùa không nhau!

CÓ MỘT NGÀY VỚI CON ĐÒ ĐÃ CŨ. – Vũ...

người lái đò mấy mươi năm lúc nào cũng thế...
hiền dịu những nụ cười bao dung!

TRƯỜNG XƯA LƯU LUYẾN BƯỚC ĐI- VỀ! – Vũ Miên Thảo

- xin phép hỏi “thầy A..cô C...có còn trên bục giảng....”
người bảo vệ lắc đầu....”mới về trường...tôi chẳng biết gì đâu!!”

 

NHÀ TA, TRE – TRÚC – Vũ Miên Thảo

đêm nhìn trăng sáng 
trời trong
thiên nhiên kỳ ảo, mênh mông đất trời

BẾP RƠM & THƠM KHÓI QUÊ NHÀ! – Vũ Miên Thảo

 

Một mai...
Ừ
Một mai 
Ta...
Quên mọi thứ...
Hương quê nhà mang theo!

KHÔNG TÊN 70 – Vũ Miên Thảo

Bãi dài
Hoang cát
Buồn hiu!
Chợt nghe sóng gọi giữa lêu bêu
Tình

 

NGÒN NGỌT… THÁNG NĂM! – VŨ MIÊN THẢO

Mang theo nắng loe lóe cháy hồn nhiên                   tháng năm không còn nhớ chúng mình thả nỗi vui của anh                                              

MẮT THÀNH PHỐ – DỐC KHUYA SƯƠNG TRẮNG DÃ QUỲ ...

Vẫn dốc xưa … Vẫn Dã Quỳ Sương hay nước mắt trời! Rơi! Thông buồn. . . . . . . . . . . . . . .(Trích)

GHI Ở BẾN PHÀ CHÂU GIANG – Vũ Miên Thảo

Lúc nhá nhem Châu Giang sóng cả Châu Đốc chờ lẫu cá sùng sục sôi Bạn ta xưa, giờ biết còn mấy gả? Giọt cô đơn, rươu nhạt! Khó nhai mồi! ......................(Trích)

ĐĂM ĐĂM MẮT CHIỀU! – Cám ơn nét cọ bình...

Rẽo người dốc nắng chạm sương chưa qua đã nặng dọc đường chiêm bao Dã Quỳ say nắng xôn xao một lời hứa… trăm năm sau nợ tình .........................................(Trích)