NỤ ĐẮNG!    – Ngô Nhiên Tịnh

Quán ơi! Làm ơn thêm đá. Cho ta ướp lạnh dại khờ Như trái hồn ai hóa đá. Ta cười nụ đắng hững hờ!

TRƯỜNG XƯA  LƯU LUYẾN BƯỚC ĐI- VỀ! – Ngô Nhiên Tịnh

gió cuối hè mang chút lạnh chớm thu phượng lại bay theo rì rào gió chướng chiều sắp tắt sau dãy nhà dăm ba tầng bên kia đường tạm biệt dấu yêu xưa... về thôi! kẻo không thể cầm lòng... khi cành phượng già lay lắt lá tiển đưa!? 

TÌNH VÔ THỪA NHẬN CHIA ĐỀU TRĂNG SAO – Ngô Nhiên Tịnh

được không lần lựa đẫy đưa bốn mùa mưa nắng cày bừa nỗi đau. thôi đành nói với trăng sao tự nhiên mở cửa ra vào sẻ chia!

KHÔNG GIAN MÙA – Ngô Nhiên Tịnh

nàng rờ rẫm vào táng lá hoa trung trinh 
mỉm cười mắc cở
giữa không gian mùa
vườn tình yêu còn nở đoá yên bình!

GIỌT VÀNG! – Ngô Nhiên Tịnh

giọt vàng
Hè khóc Phượng buồn
chiều tan… 
trống gõ 
nhịp dồn 
nhịp lơi
tay ôm cặp nhét đầy vơi
những trang lưu bút nghẹn lời 
chia tay

LẮC LẺO CHIỀU! – Ngô Nhiên Tịnh

Nhớ xưa…
cũng chỉ một mình
ngồi nghe
chiều lắt lẻo cành cây…
ru!

GIÓ LAY HOA RỤNG – Ngô Nhiên Tịnh

vẫy tay Xuân
biệt quan hà
lối xưa thu nhuộm vàng hoa
nhớ người

MÙA KHÔNG NHAU! – Vũ Miên Thảo

Và chính em thay vai nói với lá vàng và mùa thu
“Xin chào nhau!
Vĩnh biệt mùa không nhau!

CÓ MỘT NGÀY VỚI CON ĐÒ ĐÃ CŨ. – Vũ...

người lái đò mấy mươi năm lúc nào cũng thế...
hiền dịu những nụ cười bao dung!

TRƯỜNG XƯA LƯU LUYẾN BƯỚC ĐI- VỀ! – Vũ Miên Thảo

- xin phép hỏi “thầy A..cô C...có còn trên bục giảng....”
người bảo vệ lắc đầu....”mới về trường...tôi chẳng biết gì đâu!!”