ĐÁ KỂ CHUYỆN MÌNH – Thế Diệp

Hàng triệu năm Ôi cuộc đời của đá Bao nổi trôi dài mãi đến hư không

PHẢI CHI EM – Thế Diệp

Phải chi cứ bé tẹo teo Như trang giấy mới trong veo trắng ngần Gót son chưa lấm bụi trần Hương đồng thơm ngát

RONG CHƠI – Thế Diệp

Ai đưa ta đến cuộc đời ? Bỏ ta ở một góc trời bơ vơ. Ai tặng ta mấy vần thơ ? Để ta cứ mãi ngu ngơ thế này.

ĐIỂM ĐẾN CUỘC HÀNH TRÌNH – Thế Diệp

Ai cũng biết hết ngày rồi đêm đến Lá vàng rơi lại tiếc nuối ngày xanh Anh níu kéo để mùa xuân còn mãi Tóc bạc đầu không hỏi ý giai nhân !

THU SANG – Thế Diệp

Trời âm u gió thu về lạnh lạnh Lớt phớt mưa rơi nước mắt em buồn Cây đứng lặng gió rì rào mơn trớn Tóc gió thôi bay sóng nước hững hờ.

QUÁN VẮNG CHÂN ĐÈO – Thế Diệp

Quán vắng trời chiều khách vắng teo
Chim thôi gọi bạn hết eo sèo.
Dáng em tóc xoã buồn tha thướt
Lớt phớt mưa bay lạnh xóm nghèo.

Hoa Đào – Thế Diệp

Lữ khách buồn lang thang tìm quá khứ
Thấp thoáng con thuyền hồ nước mênh mông
Kiếp con sóng biết đâu bờ bến
Về với xa xăm gợn nỗi hoài mong.
Thế Diệp

Giỗ Mợ – Thế Diệp

Thu cứ miên man hạ cứ buồn
Xuân về vắng Mợ càng buồn hơn
Ở nơi xa ấy người sao nhỉ
Dòng nước ra khơi lại nhớ nguồn.

Chùm thơ 8 câu – Thế Diệp

Nhân gian luyến ái nhi ư vẫn
Dĩ vẫn tương liên mãn địa hồng
Không hôn sao biết yêu nhau nhỉ
Ngôn ngữ tình yêu phải có hôn.

Thu Buồn – Thế Diệp

Giọng người buồn tênh ôi câu hò xứ sở
Mặt người lạnh căm chìm đắm miên man
Chiều Mạc Tư Khoa trong cô đơn lạnh lẻo
Lặng nhìn chiều thu rồi ngóng thu tàn!