QUÁN VẮNG CHÂN ĐÈO – Thế Diệp

Quán vắng trời chiều khách vắng teo
Chim thôi gọi bạn hết eo sèo.
Dáng em tóc xoã buồn tha thướt
Lớt phớt mưa bay lạnh xóm nghèo.

Hoa Đào – Thế Diệp

Lữ khách buồn lang thang tìm quá khứ
Thấp thoáng con thuyền hồ nước mênh mông
Kiếp con sóng biết đâu bờ bến
Về với xa xăm gợn nỗi hoài mong.
Thế Diệp

Giỗ Mợ – Thế Diệp

Thu cứ miên man hạ cứ buồn
Xuân về vắng Mợ càng buồn hơn
Ở nơi xa ấy người sao nhỉ
Dòng nước ra khơi lại nhớ nguồn.

Chùm thơ 8 câu – Thế Diệp

Nhân gian luyến ái nhi ư vẫn
Dĩ vẫn tương liên mãn địa hồng
Không hôn sao biết yêu nhau nhỉ
Ngôn ngữ tình yêu phải có hôn.

Thu Buồn – Thế Diệp

Giọng người buồn tênh ôi câu hò xứ sở
Mặt người lạnh căm chìm đắm miên man
Chiều Mạc Tư Khoa trong cô đơn lạnh lẻo
Lặng nhìn chiều thu rồi ngóng thu tàn!

Mộng trong mơ – Thế Diệp

Mộng ảo chập chờn đời hư thực
Ta là ai và gió là ai ?

Tự do – Thế Diệp

Chẳng biết vì đâu mắt Nữ thần lại nhắm Thế giới tự do không đáng ngắm nhìn sao?
Thế Diệp

Vườn hoang – Thế Diệp

Đêm đen lại tiếc ráng chiều
Gặp người năm ấy
Bao điều ngổn ngang.

Thu tàn – Thế Diệp

Thu đi ! Ôi thương nhớ ! Bàng bạc sóng ven hồ Lá vàng che khuất lối Con đường nhỏ bên đời .

Về không! – Thế Diệp

Một mai hết nợ phong trần
Trả cho trời đất tấm thân hao mòn.
Trăm năm trái đất vẫn tròn!
Tình như giấc mộng
Sao còn vấn vương?