SỚM MAI CÓ MẶT TRỜI – Vĩnh Thuyên

Chào đời bằng tiếng khóc
Sống buồn nhiều hơn vui
Đã bao năm ngang dọc
Còn đây với ngậm ngùi

chia xa tình chiều – La Ngạc Thụy

tiếng hạ ru, phượng ánh bâng khuâng tím
anh bỏ quên cơn mộng dưới chân cầu
thơ thẩn với sáng vương mang kỷ niệm
lặng lẽ tim ngân mãi khúc ve sầu

KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG MỘT – KỲ 9 – Xuân Sắc

Sau ngày được thầy tỏ bày thân thế, Lê Sĩ Triệt cố công luyện tập hơn một năm dài. “Mai Hoa Tiên Pháp” càng thêm tinh túy, bài võ roi trở thành ngón nghề độc đáo của riêng chàng.

Cà phê chiều – Vĩnh Thuyên

Và hôm nay có ả hát một mình
Bài ca cổ thân phận người goá phụ
Dù ước mơ là những gì không thể
Như đêm buông
dần...tiếng hát à ơi!?

NGỦ ĐI TRĂNG ! – Vũ Miên Thảo

ngủ đi!
giấc ngủ nhàn thanh
thơ tình
đọc giúp
xếp hàng lối son
(Trích)

– Vũ Miên Thảo – Chùm...

Có câu thơ nào gửi Mẹ
chẳng kính cẩn thiêng liêng
Có trái tim nào không biết nói
Cho nên!
Mọi thứ tình.
Tình Mẹ là cõi riêng!
(Trích)

Khê Đon – Bắt trớn xanh luôn — Bút ký: La Ngạc...

Bà con dân tộc Khmer, năm nay đón tết Chôn Chnam Thmây kể từ ngày mùng một đến mùng ba tháng ba âm lịch. Năm nào cũng vậy già làng Cao Văn Khuôn cũng gọi điện thoại mời tôi lên đón tết cùng Khê Đon.

KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG HAI – KỲ 11 – Xuân Sắc

Giữa động đá, Khê – Dol say sưa kể chuyện gốc tích hòn núi và dòng Suối Vàng với con trai mình là Trà Phí và năm tên bộ hạ đang ngồi quanh đống lửa cời than đỏ rực. Khói lửa un và khói thuốc lá mù mịt trong hang. Hình ảnh bọn cướp trong hang khói như những bóng ma núi chập chờn ẩn hiện.

Vũ Miên Thảo – Bao giờ mưa phai?!

khép mùa

cánh phượng úa tàn

một con ve nhỏ còn than thở ngày
(Trích)

NHỮNG NỖI VÔ CHỪNG – Truyện ngắn La Ngạc Thụy

Ông Ut Thơi bán ruộng! Mà lại bán cho lão Thông nữa chứ. Ở xóm Cầu Gió này không một ai tin. Vậy mà chuyện đó đã xảy ra thật. Như thế mới là đời người lắm nỗi vô chừng. Đối với ông Thơi ruộng là núm ruột mà cả đời ông bà đã đổ biết bao mồ hôi, sức lực mới có được và cũng hơn nửa đời người bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để giữ nó. Ông từng thề với lòng, đặc biệt là đối với lão Thông là dù ngày mai có gục ngã, hôm nay ông cũng không bán ruộng. Vậy mà nay ông đành phải bán. Bán hết không chừa.