GIỌT BUỒN EM CHO – Kha Tiệm Ly

Lung linh đáy chén ngươi năm cũ,
Nên rượu chưa vơi lại rót đầy.
Vắng em, hoa là sầu muôn thuở,
Ai uống cùng ta chén rượu cay?

Chia nửa vầng trăng đau – Minh Phương

Xuống bến trăng đau
Múc vầng trăng cũ
Nhớ sợi tơ trời
Thương tiếc mưa ngâu

MÙA KHÔNG NHAU! – Vũ Miên Thảo

Và chính em thay vai nói với lá vàng và mùa thu
“Xin chào nhau!
Vĩnh biệt mùa không nhau!
Thế Diệp

Giỗ Mợ – Thế Diệp

Thu cứ miên man hạ cứ buồn
Xuân về vắng Mợ càng buồn hơn
Ở nơi xa ấy người sao nhỉ
Dòng nước ra khơi lại nhớ nguồn.

CÓ MỘT NGÀY VỚI CON ĐÒ ĐÃ CŨ. – Vũ...

người lái đò mấy mươi năm lúc nào cũng thế...
hiền dịu những nụ cười bao dung!

NHỮNG LẦN HƠN LÀ GÌ!? – Vĩnh Thuyên

Chưa bao giờ em cộng
Những lần hơn là gì!?

TRƯỜNG XƯA LƯU LUYẾN BƯỚC ĐI- VỀ! – Vũ Miên Thảo

- xin phép hỏi “thầy A..cô C...có còn trên bục giảng....”
người bảo vệ lắc đầu....”mới về trường...tôi chẳng biết gì đâu!!”

 

Không thể quên màu tím riêng em – La Ngạc Thụy

bên kia bờ màu chiều vẫn tím ngát
nghe tin em hóa trị lần ba
mười lăm năm là bao nhiêu ngàn ngày nhỉ
ôi em tôi đang vật vả chống chọi với căn bệnh trầm kha

NHÀ TA, TRE – TRÚC – Vũ Miên Thảo

đêm nhìn trăng sáng 
trời trong
thiên nhiên kỳ ảo, mênh mông đất trời

Cà phê chiều – Vĩnh Thuyên

Và hôm nay có ả hát một mình
Bài ca cổ thân phận người goá phụ
Dù ước mơ là những gì không thể
Như đêm buông
dần...tiếng hát à ơi!?