An nhiên khúc – La Ngạc Thuỵ

Sáng ngắm hoa lan nở Trong nỗi tình cờ tôi nhớ em Bất ngờ tình yêu đến

Thiên nhiên khúc – La Ngạc Thuỵ

Nắng rớt thêm nhọc nhằn Mưa phủ đời lam lũ Lưng mẹ cong liềm trăng

ĐIỂM ĐẾN CUỘC HÀNH TRÌNH – Thế Diệp

Ai cũng biết hết ngày rồi đêm đến Lá vàng rơi lại tiếc nuối ngày xanh Anh níu kéo để mùa xuân còn mãi Tóc bạc đầu không hỏi ý giai nhân !

THU SANG – Thế Diệp

Trời âm u gió thu về lạnh lạnh Lớt phớt mưa rơi nước mắt em buồn Cây đứng lặng gió rì rào mơn trớn Tóc gió thôi bay sóng nước hững hờ.

Có một vùng quê như thế – Bút ký La Ngạc Thụy

Trở lại thăm Tân Bình vào những ngày đầu vụ thu hoạch mía, tôi ngạc nhiên đến sững sờ: Sao mà lạ lẫm quá! Hai bên bờ kênh Tây lộng gió, từ cầu K21 bắt đầu đi vào địa phân xã, cuộc sống công nghiệp sung túc đã phô bày ra.

NỤ ĐẮNG!    – Ngô Nhiên Tịnh

Quán ơi! Làm ơn thêm đá. Cho ta ướp lạnh dại khờ Như trái hồn ai hóa đá. Ta cười nụ đắng hững hờ!

TRƯỜNG XƯA  LƯU LUYẾN BƯỚC ĐI- VỀ! – Ngô Nhiên Tịnh

gió cuối hè mang chút lạnh chớm thu phượng lại bay theo rì rào gió chướng chiều sắp tắt sau dãy nhà dăm ba tầng bên kia đường tạm biệt dấu yêu xưa... về thôi! kẻo không thể cầm lòng... khi cành phượng già lay lắt lá tiển đưa!? 

CÓ CŨNG CÒN KHÔNG! – VĨNH THUYÊN

Biết gọi cho ai rũ sạch nợ nần Còn chút nhân duyên cầm bằng chiếc lá Úa vàng tôi ơi loanh quanh nắng hạ Đâu rồi nước mắt để khóc tặng người

Không thể nào quên – La Ngạc Thuỵ

Không thể nào quên tháng năm xưa thẳm Một vùng quê xuồng gõ nhịp dòng sông Em còn nhớ cánh cò bay trắng ruộng Chở nắng về cho lúa nặng oằn bông?

TÌNH VÔ THỪA NHẬN CHIA ĐỀU TRĂNG SAO – Ngô Nhiên Tịnh

được không lần lựa đẫy đưa bốn mùa mưa nắng cày bừa nỗi đau. thôi đành nói với trăng sao tự nhiên mở cửa ra vào sẻ chia!