Tình thu muộn – La Ngạc Thụy

đêm giằng xé giấc mơ thu muộn anh chập chờn quên hết kỷ niệm qua cơn sốt cứ mải nhấn anh chìm trong mộng mị tình vương chi để vướng cuộc tình già...

RONG CHƠI – Thế Diệp

Ai đưa ta đến cuộc đời ? Bỏ ta ở một góc trời bơ vơ. Ai tặng ta mấy vần thơ ? Để ta cứ mãi ngu ngơ thế này.

Dạ khúc – La Ngạc Thuỵ

Giữa thu lá thôi rơi Mưa cứ rũ buồn giăng trăn trở Còn yêu là còn khổ!

THÁNG NĂM VÀ NỖI NHỚ   – ngô nhiên tịnh

mùa hạ bây giờ chỉ là nỗi nhớ nhung êm không dành riêng cho ai  khi tháng năm vẫn còn hoa đỏ khi tháng sáu trời giăng mưa trong gió chụp xuống hồn ta lưới nhớ tuổi hoa niên

An nhiên khúc – La Ngạc Thuỵ

Sáng ngắm hoa lan nở Trong nỗi tình cờ tôi nhớ em Bất ngờ tình yêu đến

Thiên nhiên khúc – La Ngạc Thuỵ

Nắng rớt thêm nhọc nhằn Mưa phủ đời lam lũ Lưng mẹ cong liềm trăng

ĐIỂM ĐẾN CUỘC HÀNH TRÌNH – Thế Diệp

Ai cũng biết hết ngày rồi đêm đến Lá vàng rơi lại tiếc nuối ngày xanh Anh níu kéo để mùa xuân còn mãi Tóc bạc đầu không hỏi ý giai nhân !

THU SANG – Thế Diệp

Trời âm u gió thu về lạnh lạnh Lớt phớt mưa rơi nước mắt em buồn Cây đứng lặng gió rì rào mơn trớn Tóc gió thôi bay sóng nước hững hờ.

Có một vùng quê như thế – Bút ký La Ngạc Thụy

Trở lại thăm Tân Bình vào những ngày đầu vụ thu hoạch mía, tôi ngạc nhiên đến sững sờ: Sao mà lạ lẫm quá! Hai bên bờ kênh Tây lộng gió, từ cầu K21 bắt đầu đi vào địa phân xã, cuộc sống công nghiệp sung túc đã phô bày ra.

NỤ ĐẮNG!    – Ngô Nhiên Tịnh

Quán ơi! Làm ơn thêm đá. Cho ta ướp lạnh dại khờ Như trái hồn ai hóa đá. Ta cười nụ đắng hững hờ!