ĐỌC TUYỂN TẬP “THƠ ĐƯỜNG ĐÀ NẴNG” – Châu Thạch

Từ những cảm nhận đó khi đọc tuyển tập “Thơ Đường Đà Nẵng” tôi cho rằng, ở thời đại ngày nay, khi  con người luôn luôn cần sự nhanh, gọn và nhẹ nhưng kết quả đạt được phải cao  thì thơ Đường luật có ưu thế hơn

TỪ PHIM “HAI MẪU ĐẤT” ĐẾN BÀI THƠ CỦA ZULU DC – Châu...

Khoảng 60 năm trước, tại các rạp chiếu bóng miền Nam ViệT Nam, có một cuốn phim của Ấn Độ đã làm rơi nước mắt khán giả hơi nhiều. Đó là phim Hai Mẫu Đất.

Bụi bay vào mắt, khắc khoải những phận người – Phan Nam

Sau một thời gian dài thai nghén, tác giả Sơn Trần vừa cho ra mắt tác phẩm đầu tay Bụi bay vào mắt, NXB Hội nhà văn tháng 10.2018.

MỘT CHÚT RUNG CẢM LÒNG CỦA TÁC GIẢ HOÀNG DIỄM – PHẠM VĂN...

Cầm trên tay tập thơ "Một chút thôi" của tác giả Hoàng Diễm (Trương Binh), ở Phường Trần Phú, Thành phố Quảng Ngãi, hiện đang công tác tại Công an tỉnh Quảng Ngãi, do Nhà Xuất bản Hội Nhà văn ấn hành tháng 10 năm 2018, mà lòng tôi xao xuyến.

ĐỌC “TRẦM TÍCH” TẬP THƠ THỤY SƠN – Châu Thạch

Muốn biết nhà thơ Thụy Sơn (Đà Nẵng) vì sao lấy tên “TRẦM TÍCH “ cho tập thơ xuất bản lần nầy thì chắc phải hỏi thẳng tác giả. Tuy thế đọc cái tên “TRẦM TÍCH ” của tác phẩm ta cũng có ý niệm về những gì nhà thơ muốn gởi vào tập thơ này. Nghĩa của chữ trầm tích về vật chất là những gì chìm xuống, lắng đọng lâu ngày trong nước.

TRÚC THANH VỚI BẢN TÌNH CA XÔ-NÁT – PHẠM NGỌC THÁI

Người thôn nữ của chúng ta đã kết bài thơ “Mong manh” này ở đó - và từ trong trái tim nàng, cất vọng lên một bản tình ca xô-nát !

ĐỌC “CHUYỆN ĐỜI TÔI” NGUYỄN THỊ NGỌC DIỆP – CHÂU THẠCH

Phải nói ngay Nguyễn Thị Ngọc Diệp không phải là nhà văn, cũng không phải là một cây bút rành viết. Tác giả viết “Chuyện Đời Tôi” trên dòng thời gian facebook của mình có tên là To Doan như là một hồi ký để tâm sự với bạn bè về quá khứ của đời mình.

NỖI LÒNG NGƯỜI XA XỨ – Phạm Thành Công

Truyền kể lại rằng - Trong một khu phố nhỏ, có người vợ trẻ cùng đứa con thơ ngày tháng chờ chồng ra đi nơi đất khách, vì miếng cơm manh áo:

KHUNG TRỜI KÝ ỨC – thơ Hồng Duyên – Cảm nhận: Trần Quang Thắng

Ký ức là mảnh vườn màu mỡ kỷ niệm của quá vãng yêu thương. Dẫu đôi lúc có chút xót xa chen lẫn vào khi ngoái về phương trời luyến ái cũ xưa, nhưng mấy ai đành lòng quên cho được…

“Đêm nghe gió qua vườn”, thao thức, ngẫm suy thơ Hoàng Quý –...

Đêm, thao thức nghe qua vườn gió thổi. Vườn, úa vàng cuối Thu, bơ thờ lá , khẳng khiu cành trơ trọi. Ừ nhỉ ! giời đã chuyển mùa. Ừ nhỉ ! quá nửa đời người , tuổi ngoài sáu mươi, đã quá “lục tuần” rồi.