XUÂN NHỚ CHA – ...

Trái tim con thấy nhói đau
Xuân về vắng bóng vệt màu áo cha
Dù cho năm tháng đi qua
Thế hệ sau nhớ ơn cha đời đời…
(Trích)

CHÙM THƠ XUÂN – Lê Văn Thuận

Sáng nay thấp thoáng sương mờ
Mai vàng hé nở đón chờ xuân sang
Vườn xanh bướm lượn rộn ràng
Khoe màu áo mới dịu dàng trao duyên

NHỚ XA XÔI – ...

Một người đến như trăm ngàn người đến
Nhớ và nhung như muôn thuở không đầy
Ồ lạ quá ! Dường như là quen quá !
Tôi đã từng mang nỗi nhớ qua đây.
(Trích)

CẢM THỨC MÙA THU TRONG THƠ XƯA – Vũ Hồng

Thơ xưa dùng những hình ảnh ước lệ, tượng trưng, mượn cảnh mà tỏ tình, trang trải nội tình ẩn khuất của mình. Một lẻ là người xưa gắn với thiên nhiên, cho nên thiên nhiên trở thành đối tượng thẩm mỹ quen thuộc, là nguồn đề tài phổ biến, và thơ xưa thường lấy thiên nhiên làm chuẩn mực để nói đến con người. Đây chính là đặc trưng của “cổ thi” vậy. Trong bài “ Cảm tưởng đọc thiên gia thi”, Hồ Chí Minh đã viết : “ Thơ xưa yêu cảnh thiên nhiên đẹp”

CHUYỆN VỀ NGỰA VÀ CHUYỆN ĐỜI THÚY KIỀU – Nguyễn Nguyên Phượng

Tố Hữu (và nhiều nhà thơ, nhà văn và cả những lĩnh vực sáng tạo nghệ thuật khác nữa) đã ghi điểm thành công trong đời cầm bút của mình khi chọn cuộc đời Nguyễn Tố Như và thân phận chìm nổi của Thúy Kiều là cảm hứng, đề tài sáng tác.

CHÙM THƠ – Trúc Thanh Tâm

Người đi mang cả trời hẹn ước
Người về nhớ mãi một ngày thôi
Mùa xuân nắng rớt bên thềm cũ
Hoa bướm ngày xưa trả lại người !
(Trích)

ANH & NỖI NHỚ – ...

Đào thắm nở
Én chao nghiêng cánh mỏng
Nhành mai vàng
Ươm nỗi nhớ mênh mông
(Trích)

EM LÀ TẤT CẢ MÙA XUÂN TUYỆT VỜI ...

Rượu cay ướp mọng môi xinh
Ơn em tặng nụ cười tình bao dung
Qua mùa rét mướt lạnh lùng
Bước chân lữ thứ xin dừng lại đây.
(Trích)

CHÚT NẮNG XUÂN VỀ – HoàiHuyềnThanh

Tết đầu tiên ta về thăm quê nội
Nắng hàng cau xanh thắm những bờ vui
Cầu Bằng Lăng tim tím ngày thương nhớ
Phú Thuận cù lao sóng nhịp, vỗ bồi hồi

NỢ QUÊ – ...

tôi nợ quê
những chờ mong
với cha tóc đã
bạc xong sợi mềm
tay gầy mẹ với bậc thềm
vầng trăng rớt nhẹ nhặt thêm tháng ngày
(Trích)