BÌNH THƠ – Châu Thạch

chứng minh được từng câu thơ của Đường thi nếu của một tác giả tài hoa thì nó như từng tiếng chuông ngân thanh ba êm dịu vang vọng đến cuối trời ./.

THẮNG CẢNH HẢI VÂN QUA ĐƯỜNG THI NHÀ THƠ THẠCH CHÂU – Châu Thạch

Vì sao gọi Hải Vân là “Hùng quan lịch sử tạc lưng trời”?
Theo sử liệu, trước năm Bính Ngọ (1306) vùng đất có đèo Hải Vân thuộc châu Ô và châu Rí của vương quốc Cham Pa (còn gọi là Chiêm Thành).

PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH – Nguyễn Thị Xuân

Dòng thơ đã đưa ta đi đến cõi vĩnh hằng của tình yêu ! Trong thơ hiện đại Việt Nam, tôi chưa từng được đọc bài thơ nào quyến rũ và hay như bài này.

TÂY NGUYÊN XANH – Thu-Yến Vũ

Ngào ngạt cà phê gây nỗi nhớ
Ngất ngây ché rượu đượm men tình

KHÍ CỤ BÌNH AN CỦA NHÀ BÌNH THƠ CHÂU THẠCH – Bình thơ:...

Dạ thưa, có một điều kỳ lạ chạm đến trái tim mình khi tôi đọc câu cuối của bài thơ:
“Xin hết thảy đăng quang làm hành khất.”/.

O gái Huế của Thu Hoài – Cảm nhận Thư Hoàng

- Con gái Huế thì khỏi phải chê rồi vì ngoài vẻ đẹp thơ mộng ra còn không lẫn vào đâu bởi cốt cách thanh tao, tâm hồn phóng khoáng mà bề ngoài luôn giữ nét duyên kín đáo thâm trầm.

Đọc “Cánh Võng Trường Sơn” thơ Hồ Văn Chi – Châu Thạch

Với tôi “Cánh Võng Trường Sơn” là một bài thơ dễ hiểu và dễ loang trong lòng người những cảm xúc, gợi nhớ một thời đã qua có bi, có hùng, có gian khổ, có niềm vui và còn lại một phần đậm đà trong ký ức là vẽ đẹp của chiếc võng đơn sơ, hành trang của một thời trai trẻ, của một lớp người đi dọc trường sơn .

VÀI CẢM NGHĨ VỀ BÀI THƠ “CHÉN RƯỢU ĐỜI” CỦA PHƯƠNG HÀ –  Châu...

   “Chén rượu Đời” là một bài thơ có mạch thơ chững chạc, ý thơ không lạ nhưng cuốn người đọc trong dòng trầm tư, làm cho nỗi buồn cứ dâng cao và dâng cao mãi.     Tôi nghĩ đây là một trong những bài thơ thành công của tác giả Phương Hà
hoa lan

 NGUYỆN CẦU   –  Motthoi / HỌA: Trịnh Cơ; Hồ Trọng Trí; Phương Hà; Thục Nguyên;...

Ánh mắt êm như dòng suối mát  Nụ cười  dịu tựa áng trăng thanh 

PHẠM NGỌC THÁI VỚI THIÊN TÌNH CA TRÁC TUYỆT – TUYẾT NGA

Nén hương lòng anh tưởng niệm mối tình em
Bóng trúc vắng, làng quê xanh viễn vọng
Giọt lệ đắng em hòa cùng anh uống
Chốn xa vời người lữ khách đứng dừng chân.