Chùm thơ tình của Trần Thanh Xem

0
43
CHÚT TÌNH GỬI ĐẤT CHÂU THÀNH
                                           Tặng Thu Trang
 
Gởi chút tình lên thửa đất Châu Thành
Quê hương nuôi nấng nguồn thơ ta cháy bỏng
Hạt mịn phù sa lắng tụ miền Song Lộc
Tay mẹ mân mê cành lúa thiết tha đồng.
 
Ơi Châu Thành nhịp thở quyện hồn ta
Đêm ca tài tử mênh mông hò xự cống
Nắng rưng rưng soi mái trường Dân tộc
Ta đắm chìm cội dầu thả mát chùa Hang.
 
Dáng mỹ miều ngày thị trấn áo thương bay
Em e ấp nơi lễ đường Thánh thất
Ta lặng chờ tim yêu dâng tạo rực
Câu đá vàng trĩu nặng đặt lại đây.
 
 
THƯƠNG LẮM ÁO BÀ BA
            
Gặp em cái thuở ban đầu
Áo bà ba nâu nhuộm màu sương gió
Lúng liếng mắt em bên vườn dâu chăm chút
Vạt bà ba tung gió chiều tà.
 
Hôm nọ thấy em ngoài phố huyện
Áo bà ba xanh nhuộm sắc quê nhà
Lững thững anh theo dăm câu ngỏ ý
Em ái ngại hoài, mắt lay láy tròn xoe.
 
Một ngày em đến lối hẹn hò
Áo bà ba tím nhuộm màu chung thủy
Nắm ngón tay thon, cho em nhẫn cỏ
Thương áo bà ba, anh quên mất nẻo về.
 
 
TÌNH SI
 
Anh đợi em dưới hàng me cổ thụ
Chạng vạng trời, người bóng lơ thơ
Phố thị lên đèn cuối đầu thủ thỉ
Tuần lại tuần biền biệt hình ai
Vững nhớ nhung gặp thỏa mộng liêu trai
Anh đứng đợi thời gian lăn chậm chạp.
 
Ôi thời khắc như bồn chồn trong dạ
Đến giờ rồi, lặng ngắt dáng người em
Mùi hoàng lan rớt trên tay phảng phất
Hương tình đầu thăm thẳm tựa màn đêm.
 
Có phải em phương ấy nợ tăng ca?
Những bộn bề mệt nhoài bên công việc
Để mình ên, phố buồn như đoạn tuyệt
Nhỡ cuộc hẹn hò, anh ngậm trái tình si.
 

 

THÀNH PHỐ TA YÊU

 
Trà Vinh thành phố màu xanh
Đường sao mát rượi trong lành phố xưa
Chùa chiền mái ngói nằm trơ
Vườn dầu cổ tích la đà bướm bay
Ao Bà Om đó rừng cây
Im lìm bao thuở đong đầy nàng thơ
Nhạc vui quán gió vọng đưa
Ta mê vị ngọt ly dừa xiêm tươi
Chợ đêm ríu rít nói cười
Lời rao khoan nhặt trên môi như đường
Trà Vinh ơi, phố thân thương
Nhà sang mắt đẹp một giàn niềm mơ.
 
 
TRĂNG SÁNG LÀNG QUÊ
 
Ông trăng tròn sáng rọi nhà em
Màu vàng mộng trong ngần lơ lửng
Trăng sáng quá chiếu trên tàu chuối
Lá non xanh vẫy vẫy tay mừng.
 
Ông trăng sáng ngày rằm đẹp lạ
Màu dịu hiền thấy bóng cây đa
Ôi chàng Cuội ngồi chi dưới gốc
Hay thẫn thờ chờ bóng Hằng Nga.
 
Đêm ba mươi ông trăng đi ngủ
Sân nhà em lấp lánh sao trời
Ngồi đợi gió trầm tư đêm vắng
Em mơ trăng thấp sáng bầu trời.
 
Ông trăng tỏ lan đêm thanh tĩnh
Chiếu làng quê bóng tối xua tan
Xua u ám gieo buồn mắt mẹ
Trăng an lành, trăng rải đầy sân.
 

 

CƠN BÃO BIỂN

 
Ám u trời đất
Ngày tắt nắng rồi
Từng cơn gió giật
Sóng gào thét
Mưa như nước trút
Trắng trời
Biển động
Bão giông
Tàn phá
Hàng cây say ngủ,
Gian nhà vách lá,
Dòng điện đi qua,
Tàu cá,
Làng mạc tiêu điều.
 
Ôi
Bão nhiệt đới
Hủy hoại
Ai tránh khỏi?
Phòng
Còn đau đớn
Tan thương.
 
Khoảng thời gian
Bão ghé ngang
Tan biến
Quê hương lặng yên
Hiền lành sóng biển.
 
Mặt trời lên
Cơn đau bỏ lại
Người níu người
Hướng về mai.
 
 
HƯƠNG TÌNH TÂN QUI
 
Theo em lạc chốn Tân Qui
Đò đưa sóng vỗ xanh rì bến sông
Giữa lòng sông Hậu tràng giang
Tân Qui cồn nổi một miền sum sê
Mời anh thưởng thức quả nhe
Chôm chôm ngọt lịm đề huề tình em
Gió từ sông cả êm êm
Mùa thơm trái chín bên em hẹn thề
Hương tình gởi gió bay đi
Anh như say khướt Tân Qui đậm đà.
 
 
NÀNG TRĂNG
 
Đêm cài then nàng trăng mười sáu
Trên nhánh dừa ngồi hát nghêu ngao
Mái tóc bồng đen nháy mượt mà
Ta đắm đuối nhìn, trăng ẻo lả.
 
Trăng hờn dỗi, nàng như chới với
Như tê người chợt rớt xuống ao
Nước trong ngần trăng long lanh mắt
Thấy ngại ngùng nàng chẳng khóc đâu.
 
Ta cảm trăng, nàng như thiếu nữ
Vội vớt lên trả lại bầu trời
Ơi nàng trăng cười hiền khúc khích
Quê hương mình xán lạn trăng soi.
 
 
CHO TÔI VỀ NGÀY XƯA
 
Cho tôi về với tuổi thơ xưa
Những tháng những ngày bên bờ sông nhỏ
Đuổi bướm, hái hoa, lội kênh, tắm nắng
Bắt con rô đồng mang về nấu chua.
 
Cho tôi về với tuổi thần tiên
Giấc ngủ trưa hè nghe bà kể chuyện
Sọ Dừa, Thạch Sanh trong vườn huyền thoại
Có phép nhiệm màu tươi sáng ngày mai.
 
Cho tôi về với tuổi hồn nhiên
Chưa biết u sầu và chưa lo sợ
Nhìn đời màu xanh, nụ cười rạng rỡ
Tung tăng nô đùa bạn hữu gần xa.
 
Cho tôi về với tuổi mộng mơ
Hay ngắm chị Hằng vào đêm trăng tỏ
Nhìn sông ngân hà chảy vào vũ trụ
Mà tơ tưởng về nàng Chức, chàng Ngưu.
 
 
SẦU ĐÔNG
 
Gió quạt đìu hiu cảnh lạnh lùng
Rừng cây trụi lá đứng sầu đông
Tuyết hoa trắng nẻo đêm trường
Rét kêu đông chí, em phương xa nào?
 
TRẦN THANH XEM
Trà Vinh
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here