CHÙM THƠ – Nguyễn Văn Gia

0
56

CAO NGUYÊN
Ai mang về núi bốn mùa Sớm mai sương lạnh như vừa chớm đông Mặt trời bẽn lẽn sau buôn Là xuân về với ngực trần cao nguyên Trưa như mùa hạ đại ngàn Thu về tím ngát một hoàng hôn rơi Có từng hiu quạnh bên đời Mới nghe được suối hát lời thiên thu 
MÀU MÂY CŨ Chị ra ngồi giữa chợ đời Gánh hàng như gánh một trời thi thơ Chị xưa tím Huế mộng mơ Bất ngờ dâu bể bến bờ đổi thay Chị từ thất lạc màu mây Chong đèn ngồi tiếc mộng ngày xuân tan .
TRỞ VỀ Chắc gì đâu giữa vô thường Ai không một thuở lạc đường , nổi trôi ? Xưa ai cánh nhạn lạc trời Vì đâu nên nỗi thuyền trôi lạc dòng ? Chuông chùa vẫn giọt hư không Cỏ cây xưa vẫn thủy chung một màu Ruộng vườn chẳng lạc gì nhau Tang thương cũng bởi bể dâu lòng mình Thơ ai lạc chữ , lạc tình Ngàn năm Phật vẫn lặng thinh trong chùa Về ngồi dưới mái hiên xưa Lặng nghe thánh thót giọt mưa cam lồ .
Nguyễn Văn Gia