Chùm thơ NGUYỄN NGỌC ĐOÀN

0
971

 

 

                                        HOÀNG TÂM

THĂM LẠI ĐÒ XƯA

    Nay về thăm lại đò xưa

Dòng sông phẳng lặng người đưa đâu rồi ?

   Tháng năm qua lại mỏi mòn

Biết bao kỉ niệm thuở còn tuổi thơ

   Bây giờ tóc đã sương sơ

Mà tình vẫn nhớ mãi mơ con đò

   Nghe đâu em đã có chồng

Bỏ sông một mình dệt mộng cùng ai?

 

  Thôi đành giờ hẹn kiếp sau

Khắc em trên gối xóa đau nổi sầu.



 

HOÀNG HÔN

Đồi núi mây mù giăng khắp nẻo

Đường xa chuông vọng thác buồn reo

Lưa thưa nắng rụng mờ bên suối

Lác đác sương sa xẩm dưới đèo

 

Mỏi cánh chim bôn về tấp nập

Mềm chân khách vội đến cheo leo

Nơi nhà con khóc chờ hơi mẹ

Lỡ bước hoàng hôn ngõ vắng teo.


 

TIỂN BIỆT

Người đi

                trong sương gió

Người khuất

                 dưới trăng mờ

Dòng sông

                 vẫn nên thơ

Nước trôi

                 như thẩn thờ

 

Người đi

                bao nỗi nhớ

Kẻ ở

        mãi đợi chờ

Đi – ở

         buồn vô bờ

Đêm tàn

             sao lập lờ

Nhạn lạc

             kêu bơ vơ

Gặp lại

          biết bao giờ.

NGUYỄN NGỌC ĐOÀN (Bình Sơn, Quảng Ngãi)