CHÙM THƠ – Nguyễn Chinh

0
14

 

 

 

 

NGƯỢC THỜI GIAN

               Nguyễn Chinh

 

ta muốn du hành

ngược thời gian

tìm về ba mươi năm

nơi em bỏ đi

mang tình trôi vạn dặm…

lời yêu xưa mịt mờ theo năm tháng

men nhớ nhung nung chảy những hẹn thề

tim ngờ nghệch biết đau lần thứ nhất

tuổi thanh xuân em lặng lẽ xa quê…

 

ta muốn du hành

ngược thời gian

về quá khứ tìm nhau 

trong tuyệt vọng

tình đầu…

nụ hôn ấy ta mang theo dang dở

đam mê này đọng lại với hồn thơ

hương trinh bạch em một thời phong kín

ngược thời gian ta mòn mỏi đợi chờ…

 

 

ĐÊM LIÊU TRAI

 

rồi người sẽ tan vào sương khói

trăm năm buồn đời có vui đâu!

rồi tình sẽ mây bay đỉnh núi

như bạch y thương cẩu một màu (*)

 

rồi ai sẽ phiêu bồng bên ấy?

ta phương này vắng một mùi hương

đêm dạ lý nghẹn ngào thương nhớ

tóc mây về ngủ  giữa lược gương

 

rồi giun dế hát cùng huyệt lạnh

lẻ loi hồn đọng giọt cường toan

ta tan chảy giữa vùng nguyệt lạc

u tình còn e ấp môi ngoan…

 

Ng.C (Tp HCM)

 

 (*) Thiên thượng phù vân như bạch y

Tu du hốt biến vi thương cẩu

(Mây quyện lưng trời tà  áo trắng

Hốt nhiên uyển chuyển chú chó xanh)

Hai câu  đầu trong bài “Khả thán” của Đỗ Phủ.

 

Có liên quan