Chùm thơ mùa hạ – Lê Thị Ngọc Nữ

0
96


KHÚC HẠ

 

Những nhành hoa Phượng gọi hè
Vừa bung đốm lửa lập loè trong mưa
Sắc hồng thắm nẻo đường xưa
Khúc ve khắc khoải cũng vừa vang ngân

Em về giữa những bâng khuâng
Gió ngày năm cũ bao lần áo bay
Học trò ơi, gốc Phượng này
Nhặt hoa, ép bướm, ghi vài câu thơ

Lưu bút xanh_tuổi mộng mơ
Chiều nay mùa hạ bơ vơ một mình
Trường xưa nằm đó lặng thinh
Gom bao kỷ niệm học sinh thuở nào

Mưa về trên lá lao xao
Phượng đong đầy nhớ năm nào chia tay
Ngàn năm lòng vẫn không phai
Một mùa hạ, với mắt ai lặng buồn…                           

 
MÙA SEN
 

Nắng ru trên những mầm xanh
Em ngồi ru nụ sen lành tinh khôi
Gió thưa thoang thoảng nhẹ trôi
Tóc dài buông xoã nụ môi hiền lành
Hạ về lá thẳm sắc xanh
Vàng tươi giọt nắng nhuộm thanh búp hồng
Em ngồi giữa những mênh mông
Gọi mùa sen ngát thơm nồng Hạ ơi!

 

NGỌT NGÀO THÁNG TƯ

 

Tháng tư loang thềm nắng
Thả giai điệu nồng nàn
Cánh cửa Hạ mở toang
Bằng Lăng khoe sắc tím

Tháng tư rộn tiếng chim
Xanh mát vườn nhà nội
Dòng sông quê nước nổi
Hương phù sa mênh mông

Tháng tư bầu trời trong
Từng cụm mây trắng xoá
Bồng bềnh làn tóc xoã
Trôi theo gió xuyến xao

Tháng tư ôi ngọt ngào
Vụ Đông Xuân trĩu hạt
Cánh đồng quê bát ngát
Đắm say hồn: tháng tư.

 

MÙA HẠ

Mùa hạ về đầy nắng
Trải sóng sánh biển quê
Bằng lăng tím lối về
Đan xen màu phượng thắm

Mùa hạ tràn say đắm
Sắc đỏ múa ngàn mây
Khúc nhạc ve đâu đây
Tuổi học trò trỗi dậy

Mùa hạ thương biết mấy
Ta về lại trường xưa
Trời tung đám hoa mưa
Nghiêng cung đàn xao xuyến

Mùa hạ xưa quyến luyến
Năm cuối cấp chia tay
Lưu bút cũ vẫn say
Cả một thời áo trắng

Mùa hạ này chợt vắng
Giòn tan tiếng ai cười
Bâng khuâng nhớ một người
Lặng nhìn ta ngày ấy…
 

HẠ MƠ

Bừng một đốm Phượng hồng bật nụ
Thắp hồn thơ quyến rũ Hạ mơ
Lạc đâu đây ve gọi ngẩn ngơ
Gom ký ức nhuộm tờ lưu bút

Gió trở mình khẽ theo tình khúc
Gọi nắng về hong chút xa xưa
Hạ đầu mùa lất phất bụi mưa
Tà áo trắng ươm vừa nỗi nhớ

Cánh phượng xưa ép khô trong vở
Có còn ai nhớ thuở học trò
Chạnh lòng thương ngây thơ ngày đó
Phút chia tay nắng gió bâng khuâng

Ba mươi năm Hạ đến bao lần
Tuổi đôi chín tần ngần ánh mắt
Bài thơ xưa nét còn bền chặt
Dẫu trang nhoè nước mắt hôm qua…

 

Lê Thị Ngọc Nữ

 

 

Có liên quan