CHÙM THƠ – Diệp Vy

0
29

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

 

Em về phố đã mùa đông

Hàng cây rủ lá, hàng thông khép mình

Sương giăng trắng mỗi bình minh

Rét run nỗi nhớ -lặng thinh tiếng cười

Anh giờ xa  thẳm phương trời

Có thương những cánh phượng rơi cuối hè

Đời người như một chuyến xe

Vẫy tay rời bến  biết về chốn nao ?

Dã quỳ vàng dốc  núi cao

Tương tư dấu kín dạt dào trang thơ

Tình xưa như giấc mộng hờ

Mùa đông lá rụng bên bờ ….quạnh hiu …/

 

 

 

TRÊN ĐỈNH MÙA ĐÔNG

 

Em về trên đỉnh mùa đông

Hàng cây rủ lá ,ngàn thông lặng buồn

Chân trời phủ tím hoàng hôn

Dã Quỳ thắp lửa giữa hồn tương tư

 

Mưa đông tắm gội giấc mơ

Một thời vụng dại vần thơ úa màu

Sương giăng trắng ngọn sầu đâu

Xa xăm lẻ bóng hải âu  lạc bầy

 

Mùa đông  thấm lạnh vai gầy

Rét run kỷ niệm đong đầy miền yêu

Tìm về ký ức rong rêu

Con thuyền độc mộc xuôi chèo bến quê …/

 

 

 

 DIỆP VY