Chùm Lục bát buồn – Lê Thị Ngọc Nữ

0
29

                 

MƯỢN     

Mượn Đà Lạt chút đam mê
Tím rơi hoa phượng đường về chiều nay

Mượn Đà Lạt chút nắng phai
Nghiêng nghiêng nỗi nhớ cùng ai bên đồi

Mượn Đà Lạt chút bồi hồi
Nhật Nguyên cùng ngắm sương trôi mặt hồ

Mượn Đà Lạt chút ngây ngô
Một Khờ, một Ngốc cùng đồ vần thơ

Mượn Đà Lạt chút đợi chờ
Cho ta tìm lại mộng mơ thuở nào

Mượn Đà Lạt chút chiêm bao
Mùa xuân thắm cánh Anh Đào năm xưa

Mượn Đà Lạt chút lạnh mưa
Cơn mê chợt tỉnh đủ vừa chơi vơi…
                                                 

TRẢ

Trả người một mảnh trăng buồn
Nghiêng nghiêng soi bóng gác chuông giáo đường

Trả người vó ngưa trong sương
Thơ tình năm cũ còn vương tơ lòng

Trả người vi vút nhạc thông
Thổi làn hương biếc bềnh bồng tóc mây

Trả người sắc Phượng hao gầy
Tím chiều Đà Lạt đong đầy nhớ nhung

Trả người gió lộng đồi thung
Xô đôi tim dại ngày cùng yêu thương

Trả người phố núi thiên đường
Bình yên Liễu rũ, Xuân Hương mơ màng

Trả người con dốc lang thang
Ấm bàn tay nắm dịu dàng ngày xưa

Trả người lạnh buốt cơn mưa
Ta về cố xoá dẫu chưa đành lòng.
                                                    

LẠC

Lạc người một khúc tương tư
Hoa Pensee tím buồn từ biệt ly

Lạc người một trái tim si
Trùng mây xa cách vẫn ghì yêu thương

Lạc người mắt lệ vấn vương
Bên Hồ Than Thở đơn phương đợi chờ

Lạc người con dốc bơ vơ
Nhạc tình buông khúc ơ thờ dở dang

Lạc người một chuyện trái ngang
Bài thơ chung mộng, tan đàn vì đâu?

Lạc người một mảnh trăng sầu
Chìm trong đáy nước bạc đầu Xuân Hương

Lạc người đêm phủ mờ sương
Để không còn lối đường về bên nhau.

Lê Thị Ngọc Nữ

Có liên quan