CHỢ HOA VÀ TẾT BÌNH DỊ – Tùy bút VĨNH THÔNG

0
381

1.

Khi tôi ngồi trước máy vi tính lốc cốc gõ những dòng nầy thì thật sự đã là hơi trễ so với cái không khí của mùa Tết bây giờ. Gọi là “mùa Tết” bởi vì nó không đơn thuần chỉ là ba ngày đầu tiên của năm mới. Cái không khí đó đã bắt đầu từ những ngày giữa tháng Chạp khi bấc se se lạnh vừa tràn về và kéo dài cho đến những ngày sau Tết. Mùa Tết là mùa có nhiều chuyện vui buồn nhứt trong năm, có lẽ bao bộn bề của chuyện áo cơm cũng chỉ đợi đến lúc nầy mới “tấn công” vào cuộc sống. Hầu như chuyện gì trong năm chưa thực hiện hoàn tất đều xuất hiện trong lúc nầy và bắt buộc người ta phải giải quyết như đang đánh đố sức người. Chuẩn bị cho Tết thì nhà ai nấy lo, việc ai nấy làm chứ ít ai quan tâm đến chuyện của mọi người xung quanh trong những ngày nầy.

Cứ năm nào cũng vậy, vào những ngày cuối năm, mẹ chở tôi đi chợ Tết, chủ yếu là để mẹ chọn một cặp cúc đem về chưng trước của nhà trong mấy ngày xuân. “Chợ Tết” là hai từ không xa lạ với mọi người, ở chợ Tết đặc biệt bán những thứ thường ngày ít có, hoặc không có hẳn. Liếc sơ qua chúng ta có thể thấy dừa tròn, dưa hấu cũng tròn, dưa Hoàng kim, sung… là những thứ ít bày bán hàng ngày, thậm chí có thể mỗi năm chỉ bán vào dịp nầy.

2.

Nói đến cái đặc biệt của chợ Tết thì không thể quên “đá” qua hoa Tết. Chợ hoa Tết với nhiều khu hàng, cách sắp xếp, cách bày bán phong phú, đa dạng: cúc, vạn thọ được trồng bán trong chậu theo từng cặp dể chưng trước nhà, các cây kiểng bonsai, cây phát tài thì bán chậu lẻ, các loại hoa thì bán theo nhánh… Náo nhiệt và thanh khiết – có thể nói là hai từ cô đọng được tất cả đặc điểm của chợ hoa ngày Tết. Ở đó, người bán kẻ mua tấp nập, lời bình phẩm về hoa kiểng rôm rả, tiếng mặc cả, ngã giá theo kiểu “có kè bớt một thêm hai” cũng sôi nổi nhưng vẫn không làm mất đi cái thanh tao vốn có của các loài hoa kiểng.

Chợ hoa Tết bắt đầu xuất hiện nửa đầu tháng Chạp. Khi cái lạnh dồi dào của những ngày bấc cắt xé lòng, những người bạn hàng chở hoa trên một ghe nhỏ chạy dọc theo sông tìm chợ để mang lên bán. Những khu chợ đó đa phần nằm gần sông để tiện việc vận chuyển hoa kiểng từ dưới ghe lên bờ. Chúng nhanh chóng được trưng bày ngay trước chợ và để đó trong suốt những ngày Tết.

Ở chợ hoa có một điều hơi đặc biệt nhưng lại ít ai chú ý, đó là người bán hoa. Hoa bán trong mùa Tết là thành quả của quá trình chăm sóc vất vả của các nghệ nhân hoa kiểng. Người bán hoa có thể là chính những nghệ nhân đó, cũng có thể họ chỉ là những bạn hàng bỏ mối hoa kiểng từ những người nghệ nhân. Nhưng dù là ai, họ cũng rất tâm huyết với hoa kiểng và với nghề “trôi nổi” của mình.

3.

Đêm 30 Tết, gần đến thời khắc Giao thừa, những người mua hoa cuối cùng của năm cũng trở về nhà chuẩn bị đón phút giao thời. Những người bạn hàng hoa kiểng cũng tranh thủ mua ít bánh mức, pha trà rồi dọn ra trước khu hàng hoa của mình để đón thời khắc đầu tiên của năm mới. Giao thừa, bao gia đình sum vầy quây quần bên nhau, ông bà nhận lời chúc Tết từ con cháu, những bao lì xì đầu tiên được đón lấy bằng một nụ cười đầy hạnh phúc.

Trong khi mọi gia đình cùng nhau bên nồi bánh tét, bên tách trà nghi ngút thì ít ai biết rằng trong giờ phút thiêng liêng ấy, những người bán hoa Tết cũng vui vẻ với mâm bánh nhỏ của mình, niềm hạnh phúc đơn sơ, bình dị của ngày đầu năm được chuyền cho nhau cũng bằng những chiếc bánh, tách trà. Những người bạn hàng bán cạnh nhau mời nhau qua khu hàng của mình để cùng chia sớt những niềm vui đầu năm, con cái của họ cũng được nhận những bao lì xì từ cô bán cúc hay chú bán mai bên cạnh, số tiến ít thôi, nhưng nó ấm áp biết bao tình.

Có lẽ, lúc nầy đây, ai đó sẽ thấy hơi chạnh lòng, muốn bỏ đi tất cả lo toan để tìm về ngôi nhà nhỏ của mình, vui cùng gia đình trong những ngày đầu năm mới. Nhưng ngồi bên những chậu hoa kiểng, nhìn những ngôi nhà sáng rực đèn và nghi ngút khói hương tự nhiên họ lại thấy mình như hòa vào niềm vui của những người xa lạ, không thân thích, vẫn thấy cái Tết nó nồng, nó ấm biết bao. Chợt tôi nhớ đến hai câu của nhà thơ Trịnh Bửu Hoài:

“Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp

Quê nhà một góc nhớ mênh mông”

Một chậu kiểng được chuyển lên xe – một nụ cười đáp lại, cũng là một niềm vui nhỏ được nhân đôi. Những người bán hoa vẫn ngồi đó dõi mắt theo những chậu hoa kiểng của mình và những hoạt động ngày Tết của mọi người, họ thầm chúc cho mọi người một cái Tết an lành. Hoa mai vẫn nở và những tiếng cười nói tươi vui vẫn tiếp diễn, ít ai nghĩ rằng đêm Giao thừa có những người hưởng niềm vui bình dị nơi đất khách.

4.

Chợ Tết, hoa Tết và những nỗi niềm ngày Tết có lẽ là nỗi ám ảnh hàng năm và tốn không biết bao nhiêu giấy mực của mấy ông nhà văn, nhà thơ. Còn riêng người viết bài nầy thì lòng nhiều niềm trắc ẩn khi được nghe, được biết, được nhìn thấy những ngày Tết của bạn hàng hoa kiểng. Xin được làm cái công việc ghi chép lại những niềm vui đơn sơ, bình dị ấy và xin được sẻ chia với họ một chút may mắn trong những ngày đầu năm nầy.

Những buổi tối cuối năm, tôi lại ra chợ hoa, không để mua hoa, mà chỉ nhìn những người bán hoa rồi mỉm cười một cái rất nhẹ, hy vọng rằng những cái Tết sau sẽ không còn nhiều người phải trôi nổi giữa chợ đời.

Chắc những người bán hoa sẽ không nhìn thấy tôi đang mỉm cười.

 

VĨNH THÔNG