CHỈ CÓ VẦNG TRĂNG –  Phương Hà / HỌA:    Thanh Hoà  

0
88

 Bài xướng

 

CHỈ CÓ VẦNG TRĂNG

     

Một người, một tách, một bình trà

Trăng đã nhạt nhoà, đêm sắp qua

Rỉ rả côn trùng trong bụi cỏ

Còi tàu văng vẳng khúc quanh xa

 

Dã quỳ đến hẹn lại đơm hoa

Mộc mạc, đơn sơ chẳng mượt mà

Sao gợi lòng em bao nỗi nhớ

Áo vàng thuở ấy nắng vàng pha

 

Hai đứa che chung một chiếc dù

Sương rơi nhè nhẹ tựa lời ru

Êm đềm sánh bước trên đồi vắng

Lạo xạo chân trần dẫm lá thu

 

Bao nhiêu nhung nhớ bấy năm trời

Bảo Lộc đêm buồn sương vẫn rơi

Em trở về đây tìm kỷ niệm

Rưng rưng mắt lệ nhạt môi cười

 

Từng khắc thời gian lặng lẽ trôi

Sương rơi ướt đẫm ghế em ngồi

Núi đồi hờ hững trong đêm vắng

Chỉ có vầng trăng an ủi thôi…

                         Phương Hà

                      

Bài hoạ

 

XUÂN CẢM 

 

Xin hãy dừng chân nhấp chén trà

Gần nhau,chuyện vãn những ngày xa

Hoa tươi mấy chốc phai mầu sắc

Rơi rụng bên thềm đón hạ qua

                         

Bình minh nắng sớm rọi muôn hoa

Hạt nước long lanh dáng mặn mà

 Phản chiếu muôn màu từ sắc thẫm

 Dịu dàng tạo hoá khéo tay pha

                            

Thanh thản bình yên dưới tán dù

Mơ màng gió nhẹ tưởng lời ru

Xa xôi thủa ấy trong tay mẹ

Ánh mắt êm đềm gợi ý thu

                            

Chia ly xao xuyến cả bầu trời

Mẹ khuất sau đồi với tuyết rơi

Còn lại bền thềm, ôm nỗi nhớ

Cô đơn một cõi gượng  môi cười

         

Thời gian lắng đọng hãy ngừng trôi

Thoáng nhẹ hương đưa đến chỗ ngồi

Giây phút này đây còn mãi nhớ

Một ngày đối ẩm bạn cùng tôi

                                          Thanh Hoà