Cảm nắng – Truyện ngắn Lưu Quang Minh

0
30
Tuấn không nghĩ mình rồi sẽ thành ra nông nỗi này. Người ta gọi đây là gì? Cảm nắng ư?
Tất nhiên, Tuấn biết đây chưa thể là tình yêu được… Nhưng từ khi nào mà Tuấn trở nên như vậy? Bắt đầu từ những quan tâm ân cần mà Vy mang lại sao?
Tuấn hiện tại đang là trưởng phòng trong một công ty viễn thông. Quản lý một đội ngũ hơn chục con người, mỗi người lại mỗi tính cách năng lực khác nhau chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Bản thân Tuấn để có được vị trí ngày hôm nay cũng phải trải qua cả một quá trình nỗ lực phấn đấu không ngừng nghỉ. Áp lực là thứ Tuấn đã và vẫn luôn thường xuyên phải đương đầu. Ấy thế mà chỉ cần trộm nhìn Vy, mọi bộn bề trong Tuấn như thể biến tan đi đâu hết. Vy xinh đẹp, trẻ trung, luôn biết cách trang điểm ăn mặc hợp mốt. Vy mới vào làm chưa quá lâu nhưng đã nhanh chóng trở thành “hot girl” của cả phòng. Các cậu chưa bồ, chưa vợ không chỉ cùng phòng mà cả các bộ phận khác đều “tăm tia” Vy dữ lắm! Tuấn không ngờ mình cũng giống lũ chúng nó. Dẫu anh chẳng còn được liệt vào danh sách “độc thân vui tính” ở công ty nữa.
Phải, Tuấn đã có vợ, là một người đàn ông của gia đình. Ở tuổi này, đàn ông yên bề gia thất mà lòng không vững vàng thì rất dễ nảy sinh chuyện… ngoại tình. Tuấn biết! Có vợ rồi mà còn đi tơ tưởng đến người khác, lại là nhân viên của mình, đúng là thật khó chấp nhận!
Nhưng mỗi lần trông thấy Vy, Tuấn vẫn chẳng thể dằn được lòng mình.
Thậm chí còn có đôi lần Tuấn tự hỏi: tại sao mình không gặp được Vy sớm hơn?
Không phải Vy mà là Hương – người bạn gái từng gắn bó với anh nhiều năm trời trước khi trở thành vợ.
Tuấn cũng biết rằng so sánh Vy với vợ mình là điều rất không nên. Ấy thế mà Tuấn vẫn thường xuyên làm chuyện này trong đầu mình…
Vừa về chung một nhà với Tuấn, Hương đã lập tức nộp đơn xin nghỉ làm. Nghĩa là bây giờ Hương là một bà nội trợ đảm đang chuyên trị chuyện bếp núc? Giá mà được như thế thật thì đã mừng lắm thay! Tuấn đã từng trông mong biết bao những bữa cơm nhà ngon lành tươm tất mỗi khi về đến nhà sau giờ tan tầm. Tiếc là ước mơ chỉ mãi mãi là mơ ước. Vợ Tuấn vốn… không biết nấu ăn. Cố ấy có thể xinh đẹp, giỏi giang trong công việc nhưng tuyệt nhiên chẳng có chút năng khiếu nào với bộ môn nữ công gia chánh cả… Cũng phải thôi, Hương vốn là tiểu thư sinh ra và lớn lên ở thành phố, gia đình vào loại khá giả. Từ nhỏ đến lớn, vợ anh đã phải đụng tay đụng chân vào bất cứ chuyện gì đâu. Tuấn thông cảm chứ! Nhưng ngay đến việc giản đơn nhất là… rửa chén bát, Hương cũng làm không xong, thì quả là khó nghĩ… Lần nào Hương động tay vào, Tuấn cũng phải tự mình rửa lại vì… không sạch. Riết rồi Tuấn đành phải giành làm luôn chuyện đáng lý ra nên thuộc về phụ nữ này cho… chắc ăn!
Nói thẳng ra là có rất nhiều điều Tuấn cảm thấy không được hài lòng về vợ. Những vấn đề Tuấn chỉ được biết sau khi cả hai đã về chung một nhà. Không những vụng về, Hương còn quên trước quên sau, nhà cửa thì bỏ mặc không màng dọn dẹp. Tuấn đưa cho vợ giữ tiền là xác định chẳng còn đồng nào vì tật tiêu hoang khó bỏ của Hương. Có lẽ vợ anh giỏi nhất là khoản se sua, trưng diện. Đàn ông ai chẳng muốn vợ đẹp. Nhưng sống hoang phí, mua sắm hết mỹ phẩm lại tới áo váy, đi spa như đi chợ kiểu như Hương thì Tuấn có làm ra bao nhiêu tiền rồi cũng sẽ hết. Trong khi vẫn còn bao nhiêu dự định khác của tương lai cần có một bàn tay phụ nữ biết vun vén tính toán giúp Tuấn… Mua xe, xây thêm nhà, sinh con, lo cho con ăn học… nhiều, nhiều lắm!
Nghĩ đến đó, Tuấn lại thở dài ngao ngán.
“Sếp uống cà-phê cho tỉnh táo ạ…”
Giọng nói dịu dàng thân quen ấy khiến Tuấn bừng tỉnh. Ly cà-phê sữa nóng hổi thơm phức đúng sở thích của Tuấn đã được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của anh. Còn ai vào đây nữa, ngoài Vy?
“Cảm… cảm ơn em…”
Tuấn thấy mình lúng túng như thuở đầu vừa mới biết yêu vậy. Vy gật đầu mỉm cười. Nụ cười tươi tắn như thể đang toả nắng. Nắng ư? Cơn cảm nắng này chắc có lẽ sẽ còn kéo dài. Tim Tuấn đập rộn ràng khi nhấp một ngụm cà-phê Vy pha. Ngon… ngon thật! Dường như chưa ở đâu pha ngon thế này!
Bấy giờ là đầu giờ chiều, mọi người vừa ăn trưa nghỉ ngơi xong và quay trở lại làm việc. Quả thật, Tuấn cần lắm một ly cà-phê giúp đầu óc thoát khỏi cơn buồn ngủ cùng những chán chường trong suy nghĩ.
Tuấn chán vợ. Buồn thay, dù có cố gắng tránh né thế nào thì đó vẫn là sự thật. Đôi khi, Tuấn chỉ muốn một ngày kéo dài ra mãi. Thà là Tuấn đắm chìm trong mớ công việc ngổn ngang còn hơn phải trở về nhà… Nhà… với Tuấn có lẽ là điều cuối cùng nên nghĩ đến. Nó… không đúng nghĩa là nhà! Nó không khiến người đàn ông có cảm giác háo hức mong mỏi muốn được quay về. Nó lạnh lẽo, bề bộn và lại còn… không được sạch sẽ nữa, như thể thiếu vắng một bàn tay chăm sóc đã lâu… Vấn đề là, vẫn luôn có một người phụ nữ bên trong nó đấy chứ. Tuấn lại thở dài. Nhà là nơi để về, ai cũng bảo thế… Tiếc thay, càng ngày Tuấn càng không thể cảm nhận được cái không khí ấm áp vui vẻ giúp xua tan nhọc mệt của một ngày dài nó hứa hẹn sẽ mang lại. Điều hết sức bình dị với người khác thì lại là thứ xa xỉ với Tuấn, thật trớ trêu!
Vậy nên, vào cuối ngày, việc Tuấn thường xuyên nghĩ đến và phấn khởi cùng anh em nhân viên trong phòng chính là… nhậu! Tửu lượng của Tuấn dĩ nhiên là vào loại rất khá. Từ một nhân viên đi lên, thường xuyên phải giao thiệp với khách hàng, chuyện nhậu nhẹt bia bọt vốn đã là chuyện như cơm bữa. Thậm chí, Tuấn có thể ngày nào cũng nhậu mà chẳng hề gặp vấn đề gì. Nhậu sẽ giúp Tuấn quên đi phần nào hiện thực chán nản này. Một cuộc hôn nhân không như mơ. Một người vợ khác hẳn những gì Tuấn từng mường tượng lúc còn yêu. Có trách cứ thì mọi chuyện cũng đã rồi, đành phải chấp nhận thôi… Tuấn lại trộm nhìn Vy đang ngồi làm việc tại bàn đằng kia. Vy thật tâm lý, tinh tế trong cả những điều nhỏ nhất. Tuấn tin là nàng biết nấu ăn, nấu ngon là đằng khác! Bởi người có thể pha một ly cà-phê ngon tuyệt thế này thì chắc chắn sẽ nấu được những bữa cơm nhà tươm tất! Chắc chắn không chỉ biết pha mì gói cho chồng ăn rồi rửa có mỗi cái bát cũng chẳng nên hồn…
Hết giờ làm, cả phòng lại kéo nhau ra quán. Vy sẽ đi cùng chứ?
Rất tiếc là không! Vy luôn biết cách khéo léo từ chối mọi cuộc vui. Đào đâu ra một cô gái như thế trong thời đại này nữa? Vy ơi… Vy ơi…
Trong cơn say, phải chăng Tuấn đã bất giác gọi tên cô gái ấy? Tuấn chẳng rõ nữa. Có rất nhiều điều Tuấn chẳng thể biết được tường tận. Như chuyện Vy đã có người yêu và chuẩn bị làm đám cưới. Như cái nhìn kỳ lạ của vợ mình vào buổi sáng hôm sau. Cuộc đời mà mọi thứ đều có thể nắm bắt toàn vẹn trong lòng bàn tay thì còn có thể gọi là cuộc đời? Đời khác phim ảnh hay tiểu thuyết là bởi nó cứ thế tiếp diễn cho dù người ta muốn hay là không. Không thể dừng lại, không thể thoát ra, cũng không cách gì tua ngược lại được nữa. Chỉ có một chiếu đi, chẳng có vé về. Quá muộn để làm lại. Quá trễ để bắt đầu lại. Người ta chỉ có già đi chứ làm sao trẻ lại được. Lấy vợ rồi, anh vĩnh viễn không còn là một gã độc thân vui tính có thể tự do tìm hiểu, tán tỉnh hay trồng cây si bất cứ cô gái nào cảm thấy vừa mắt. Trên vai anh bây giờ là trách nhiệm, dưới chân là mớ dây ràng buộc của hai cá thể đã thề ước mãi chung một đường. Chung một đường nhưng sao Tuấn vẫn luôn cảm thấy đơn độc? Bởi Tuấn đã trót lỡ chọn sai người bạn đồng hành? Bạn đời… Người ta vẫn thường hay ví von vợ chồng như vậy. Là bạn cả đời, đồng cam cộng khổ, chia sớt ngọt bùi… Nhưng sao… Tuấn chẳng chia sẻ được gì cùng vợ. Cả hai hầu như không bao giờ tâm sự cùng nhau. Thế thì lấy nhau để làm gì? Rốt cuộc, Tuấn cố gắng nỗ lực để có được ngày hôm nay là vì ai, vì cái gì?
***
Đến tận lúc ngồi trong bàn tiệc dự đám cưới của Vy, Tuấn vẫn chưa dám tin đây lại là sự thật. Nhưng tất cả đã hiển hiện trước mắt rồi đấy thôi! Vy hôm nay như thể một tiên nữ giáng trần xúng xính trong bộ váy cưới. Nụ cười của Vy thật rỡ ràng, hạnh phúc. Phải rồi, hôm nay là một ngày trọng đại, ngày vui nhất của cô ấy mà… Tuấn thật sự mừng cho Vy. Chú rể nghe đâu là người bạn trai lâu năm đã gắn bó với Vy từ thời sinh viên. Một mối tình dài lâu cùng một kết thúc đẹp đẽ, tròn đầy… Nhưng… sao mà giống Tuấn và vợ đến vậy? Anh vội liếc nhìn sang người đang ngồi bên cạnh mình trong bàn tiệc này.
Đúng thế. Ngày hôm nay anh đi dự đám cưới cùng Hương – vợ mình. Cô ấy mặc một chiếc đầm rất hợp mốt, trang điểm cũng khá kỹ càng. Vợ anh cũng đẹp, chẳng thua gì cô dâu… Ngày xưa, Tuấn từng chết mê nhan sắc này, chỉ ước ao sao một ngày nào đó có thể lấy được nàng làm vợ. Xét về gia cảnh, rõ ràng nhà Tuấn không thể bằng được Hương. Tuấn chỉ có sự nỗ lực, cần cù ngày đêm trong cả học tập và công việc để sau này lo cho cô ấy một cuộc sống đủ đầy. Có như thế thì ba má Hương mới yên lòng giao con gái cho anh. Tuấn thực sự đã làm được! Chỉ là… giá như Hương có thể làm một hậu phương vững chắc hơn, có lẽ cuộc sống hôn nhân đã tuyệt vời thêm biết bao nhiêu! Tuấn chắc chắn sẽ chỉ một lòng một dạ thương yêu vợ, chờ đón ngày những đứa con ngoan lần lượt ra đời. Tuấn sẽ chung thuỷ, sẽ không… cảm nắng bất cứ ai.
“Sao thế? Anh buồn à?”
Ánh mắt Hương đang xoáy vào anh. Tuấn giật mình. Hương nói vậy… nghĩa là sao?
“Đừng tưởng tôi không hay biết gì! Tôi tới đây cùng anh cũng chỉ là để xem con bé này bên ngoài người ngợm ra làm sao thôi! Hoá ra cũng chỉ đến thế!”
Tuấn cảm thấy khó thở. Như thể một tảng đá từ đâu bỗng dưng đè nặng lên ngực anh vậy. Hương biết rồi sao? Tuấn cũng đã ngờ ngợ trước thái độ của vợ mình dạo gần đây. Lẽ nào quả thật trong những cơn say hay giấc ngủ mơ màng, anh đã bất giác gọi tên Vy để cô ấy nghe thấy? Tuấn không rõ, không chắc… Nhưng đúng là chẳng thể giấu được gì quá lâu cả. Quan trọng là người ta có muốn biết hay không thôi…
Chỉ là cảm nắng! Chưa đến mức… ngoại tình mà… Vy cũng đâu hay biết những gì chất chứa trong lòng anh lâu nay? Tuấn đang cố gắng tìm cách biện hộ cho mình trước… toà án lương tâm sao?
“Anh chẳng còn cơ hội nào với nó nữa đâu! Nhưng nếu anh vẫn tiếp tục léng phéng thì đừng có trách!” – Hương nghiến răng.
Tuấn không rõ bộ dạng của mình bấy giờ trông như thế nào. Mồ hôi đang túa ra trên trán anh dù trong sảnh tiệc này máy lạnh đang mở phà phà. Anh đang sợ hãi ư? Dĩ nhiên, làm sai bị “bắt thóp” thì phải sợ rồi! Không! Hơn khi nào hết, lúc này, Tuấn cảm thấy Hương thật đáng sợ!
Là mình sai trước… Tuấn chẳng biết làm gì hơn là im lặng.
Tiệc rồi cũng đến lúc tàn. Đám cưới nào cũng chỉ quanh quẩn bao nhiêu đó thôi… Trước khi ra về, hai vợ chồng được Vy kéo lại chụp thêm vài “pô” hình kỷ niệm nữa. Vợ anh lập tức giành đứng ngay kế bên Vy. Đứng sát vợ, Tuấn chẳng dám liếc trộm Vy một phút nào nữa.
“Nhìn vào ống kính cười lên nào, cả nhà mình ơi! Một… hai… ba…” – Anh thợ chụp hình ra hiệu.
Tuấn cố nhoẻn miệng cười. Người ta không vui vẫn có thể cười được mà… Dù thế nào cũng hãy cố mà cười, cố mà diễn với đời vậy…
 Tạm biệt cô dâu chú rể xong, hai vợ chồng ra cổng bắt tắc-xi. Lên xe, chẳng ai nói với ai câu nào. Thì trước giờ cũng thế thôi. Sống chung một nhà nhưng mỗi người một thế giới riêng. Thế giới của Hương là mua sắm, son phấn, áo váy, spa thư giãn và làm đẹp… Thế giới của Tuấn là công việc, sự nghiệp, các dự án mới liên tục triển khai, cả những cuộc nhậu ngả nghiêng muốn quên luôn lối về nhà nữa…
Chẳng mấy chốc xe cũng chạy về đến nhà. Hai vợ chồng xuống xe, tiến lại cổng. Tuấn nheo mắt ngắm nhìn nơi được gọi là tổ ấm của mình. Nhà… Đây là nhà sao? Hai vợ chồng Tuấn dọn về nơi này ngay sau khi làm đám cưới. Đó là món quà cưới của ba má Hương dành cho cả hai. Nghĩa là… đây chẳng phải công sức Tuấn làm nên mà có được. Nếu không lấy Hương, liệu Tuấn có được thảnh thơi sống trong ngôi nhà này? Hay vẫn phải lay lắt ở một phòng trọ tạm bợ nào đó, thi thoảng lại chuyển chỗ, như cách mà cả tuổi thơ của Tuấn đã trôi qua cùng ba má? Lấy vợ xinh đẹp, giỏi giang, nhà giàu… người ngoài nhìn vào chẳng đều bảo Tuấn đúng là “chuột sa chĩnh gạo” đó sao?
Chuột sa chĩnh gạo hay chó chui gầm chạn? Chỉ mình Tuấn biết, mình Tuấn thấu được thôi!
Khoá cổng xong, bước lên lầu, Tuấn vội vàng chui ngay vào nhà vệ sinh, đóng chặt cửa, không quên chốt lại.
Yên tâm rồi, Tuấn mới móc trong túi quần ra chiếc điện thoại của mình, nhìn đăm đăm vào nó. Bên trong chiếc smartphone này có một ứng dụng giúp lưu giữ những gì Tuấn muốn bằng mật khẩu riêng. Chẳng ai có thể hay biết, kể cả vợ anh. Tuấn mở ứng dụng đó lên, nhập mật khẩu vào.
Lập tức, hình ảnh anh giữ riêng cho mình cứ thế hiển hiện trước mắt.
Đó là…
Là Hương!
Nhưng không phải Hương của hiện tại này… Ấy là Hương của những tháng ngày cả hai còn đang yêu nhau say đắm. Là Hương trẻ trung, đáng yêu, hồn nhiên, thường hay nhõng nhẽo, thích được anh cưng chiều.
Người ta vẫn bảo nhau rằng lấy được người mình yêu và cũng yêu mình là điều hạnh phúc hơn cả! Tuấn cũng đã tưởng thế thật! Tưởng rằng cả cuộc đời sau này, vợ chồng Tuấn sẽ mãi mãi bên nhau, tổ ấm của cả hai sẽ luôn ngập tràn niềm vui và tiếng cười…
Thực tế luôn khác xa tưởng tượng.
Người Tuấn từng yêu là cô gái trong những tấm hình xưa cũ này. Còn ngoài kia, ngoài kia… là một người lạ!
Bỗng dưng, Tuấn thấy mình xây xẩm mặt mày. Sao thế này? Tuấn lại say ư? Lúc nãy ở đám cưới Tuấn có uống mấy đâu… Hay là… cảm nắng? Giữa đêm đen này sao?
Cảm nắng…
Tuấn lại nghĩ đến nụ cười của Vy. Nụ cười rạng rỡ đã giúp xoa dịu cõi lòng Tuấn trong những giây phút cảm thấy mình cô đơn, chơi vơi nhất – dù ở ngay tại nhà mình.
Tuấn mỉm cười, miệng bất giác lẩm bẩm:
“Phải thật hạnh phúc, Vy nhé… Đừng như anh…”
 
Lưu Quang Minh
9.2017

Có liên quan