BỌ CẠP VÀNG (thơ thỉnh họa) – Phan Tự Trí/ /HỌA: Như Thu, Lê Đăng Mành, Hồ Hắc Hải, Trần Ngộ, Lê Viên Ngọc

0
1407

 

 

 

 

 

 

BỌ CẠP VÀNG

(thơ thỉnh họa)

 

Ai gọi tên em bọ cạp vàng

Muốn cùng phượng vĩ đón hè sang

Chờ mưa nén nhựa thêm đằm thắm

Dãi nắng phơi thân vẫn dịu dàng

Một chút hương lòng cho tiếc nuối

Suốt đời tơ rối mãi vương mang

Người ơi xa vắng chưa về kịp

Hoa nỡ chờ nhau đến cũ càng. 

                        Phan Tự Trí

 


BÀI HỌA

 


CÓ PHẢI…?


Xin gởi đến em chút nắng vàng

Giúp lòng ấm lại nếu đông sang

Mấy hôm ngỏ ý luôn hờ hững

Đôi lúc trao thư chẳng dễ dàng!

Trăn trở đêm khuya da diết nhớ

Ngậm ngùi chốn cũ xót xa mang

Mải mê ấp ủ niềm hy vọng

Có phải tim ai chọn kỹ càng?

                                 Như Thu

 


KỶ NIỆM HÈ 


Những khi ngồi hát khúc da vàng

Đánh thức nỗi niềm buổi hạ sang

Lưu luyến ngày thơ còn lẩn thẩn

Cảm thương tuổi dại cứ dềnh dàng

Tập xưa gấp lại vần đau đớn

Tờ cũ lưu rồi chữ nặng mang

Ký ức không yên nằm thắc thỏm

Loay hoay nhung nhớ mãi khôn càng

                       Lê Đăng Mành

 


CHẲNG CŨ CÀNG


Xem xét thực hư chớ vội vàng

Nguyên nhân phải trái tự đâu sang

Lựa thời chọn thế luôn chu đáo

Quyết định đưa ra phải dịu dàng

Sống ở dương trần gay họa hại

Thác về âm phủ phải cưu mang

Con người đức độ tâm trong sáng  

Phúc lộc trời ban chẳng cũ càng

                                Hồ Hắc Hải

 


GÓI TƯƠNG TƯ


Xin gởi về nhau tí nắng vàng

Sưởi lòng ấm áp mấy đông sang

Lâu nay tình ngỏ sao xao lãng

Mấy bận nghĩa trao chả dễ dàng

Dẫu có ngăn sông lòng vẫn đợi

Cho dù trở núi vẫn thương mang

Buồm ai no gió chưa quay lái

Buột gói tương tư thiệt kỹ càng

                         Trần Ngộ 

 

NHỚ THUỞ VU QUY

 Nhớ từ ngày cưới cổ vòng vàng 

Ao gấm mặc vào chú rễ sang

Nạp lễ qua đò xuôi Bến-Tắt

rRước dâu đi bộ xuống Lòi-Dàng

Mới hay xuân ấy chưa chi cả

Mà đến thu là đã có mang

Gánh nặng bà-bầu xa thế ấy

Đường quê quên hết nỗi kềnh càng

                          Lê Viên Ngọc