ÁNH SÁNG TRÊN NGỰC TRÁI ÁO – Thư Hoàng

0
58

thu-hoang

ÁNH SÁNG TRÊN NGỰC TRÁI ÁO

Không phấn sáp bước em gầy trong nắng
Tay nâng niu bệnh án trái tim oằn
Mấy ngàn bước chân, vạn giọt mồ hôi
Lấm tấm sương diềm tóc mai đỏ lựng
Người con gái với ánh nhìn thân thiện
Lòng cảm thông càng sâu thẳm dịu hiền
Mong manh yếu ớt mà bao dũng cảm
Dứt khoát, gọn gàng thay gạc tìm ven.

Rủ rỉ như chim non đầy thánh thiện
Với nụ cười trời đất đủ bình yên
Tà áo blouse trắng hơn là cánh bướm
Trong sáng vào đời nguyên những hương trinh.

Nhờ có em những cô nàng áo trắng
Thắp ánh trăng đêm bệnh viện dịu dàng
Nhờ có em xoe huyền đôi mắt sáng
Mùa huệ nồng nàn đón mặt trời ngang
Ngày tháng ngập mùi ê te, tinh sả
Lặn lội "cánh đồng" cò trắng sớm hôm
Cuộc mưu sinh làm lý tưởng vẹn tròn.

Thời con gái nhiều khi qua quá vội
Em trót đặt tha nhân trong tim nhỏ
Và trót quên suối tóc cuộn sau vành
Biết làm mẹ trước khi em làm vợ
Lại làm dâu chiều chuộng trái tính người
Chẳng thời gian đắn đót lựa son môi
Không kịp giận hờn nũng nịu điều chi
Em cho đi và cứ thế quen đi
Dòng máu ấy tròn vành O như một
Cứ tận hiến theo lời thề đã chọn
Dũng sỹ -nàng tiên trong một hóa thân.

Em thoang thoảng, nồng nàn… muôn hoa trắng
Hương đất trời ùa cả dát châu thân
Cảm ơn mẹ sinh ra người con hiếu
Cảm ơn thầy dạy dỗ, xã hội nâng
Đúc nên em pho tượng ngà tinh xảo
Mặt đức Bà thêm lòng dạ Hằng Nga
Rủ rỉ như chim non đầy thánh thiện
Với nụ cười trời đất đủ bình yên

27.2.17
Thư Hoàng

(Thuận An – Bình Dương)

Có liên quan