Anh ở rừng – Hà Văn Sĩ

0
68

g

Anh ở rừng

Anh ở một nơi mà mùa thu thiếu nắng
Mùa đông về không lạnh đâu em
Mùa xuân đến không mai vàng trước ngõ
Mùa hạ về không nỗi nhớ nao nao

Nơi anh ở có hai mùa mưa nắng
Lá cao su rụng đầy nhưng đâu phải mùa thu
Những con dốc thấp cao những dãy nhà cao thấp
Giọng nói ba miền hòa điệu mến thương nhau

Đất biên giới gọi tên sông – Sông Bé
Những tấm lòng vàng quyện đất đỏ thâm sâu
Nắng bụi, mưa sình thấm cành cây ngọn cỏ
Chẳng biết tự bao giờ Bình Phước hóa quê hương

Mảnh trăng vàng lấp lánh ở đầu non
Con đường đi qua đã thành bao nỗi nhớ
Rừng cao su già ai cưa lấy gỗ
Bên cạnh khu rừng trồng mới những mầm xanh

Những lứa học trò vội vã qua nhanh
Thấm thoát hai mươi năm tóc anh giờ điểm bạc
Lặng lẽ thời gian có thành ra câu hát
Anh ở rừng có xa lắm đâu em!

(12/2016)

Hà Văn Sĩ

(Đồng Xoài – Bình Phước)

Có liên quan