VỊNH CON ĐUÔNG DỪA – Thu-Yến Vũ / HỌA: nguyênHOANG

0
93

VỊNH CON ĐUÔNG DỪA

 

Thân mình tròn lẳn bọn đuông dừa
Nòi giống côn trùng thật khó ưa
Khoét đục thân cây cho mục ruỗng
Moi đào mạch nhựa đến hoang xơ
Ăn tàn nguồn sống không thương tiếc
Phá hoại tài nguyên chẳng chịu chừa
Một lũ háu ăn mong thoát xác
Người đời nguyền rủa nhục hay chưa?

                                                           Thu-Yến Vũ

KẺ VÔ TÂM.

Xứ sở quê tôi chỉ đặt dừa.

Cha Ông để lại chắc không ưa.
Bởi do thiếu trí quên chăm sóc,
Cũng tại kém tài bỏ xác xơ.
Mặc kệ cần chi lo phải tránh.
Hơi đâu mà lại nghĩ nên chừa.
Ăn no ngủ kỷ là trên hết,
Cứ sống chờ mong của đến chưa?

                               nguyênHOANG

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN