VIẾT CHO CON SUỐI BÊN NHÀ – Tản văn Đào Thị Thu Hiền

0
163

                        phan ngọc anh2

          Chiều nay, sau bao tháng ngày xa quê, tôi lại trở về bên con suối nhỏ. Con suối bên nhà, con suối của tuổi thơ tôi, của xóm Vằng Mạ quê mẹ yêu thương. Đến bây giờ tôi vẫn chưa biết con suối bên nhà ấy có tên hay không có tên trên bản đồ mà chỉ biết rằng con suối ấy đi ra từ những dãy núi đá vôi trập trùng phía xa xôi đằng trước cổng nhà. Nơi đó có những dòng thác trắng xoá trên đỉnh núi dội xuống tựa như những dải lụa mềm mại, thướt tha mà anh em tôi vẫn thường nhìn thấy trong mỗi mùa nước đổ. Từ nơi thượng nguồn ấy con suối uốn lượn dưới các chân núi, vòng qua những chân đồi, băng qua những bãi đá gập ghềnh và lững lờ trôi trên những bãi cuội bên những cánh đồng, bờ bãi theo suốt dặm dài của hành trình tìm về với dòng Lô giang xanh biếc. Biết bao đời nay, con suối bên nhà ấy là một ân tứ của thiên nhiên ban tặng cho bao lớp người ở bản trên làng dưới dọc bên đôi bờ.

Tôi đã trở về đây bên con suối nhỏ. Đây rồi, đúng là con suối của tuổi thơ tôi. Con suối ấy bao nhiêu năm nay chẳng hề thay đổi. Dòng nước mãi trôi qua ngàn năm không ngừng không nghỉ, lên xuống theo mùa. Nhịp thăng trầm thời gian của hàng trăm triệu con nước lúc đầy lúc cạn, khi dữ dằn khi phẳng lặng, bình yên như thể còn hằn in trên từng thớ vỉa của hàng trăm vách đá dọc bên hai bờ, trên những phiến đá gập ghềnh nhấp nhô nối tiếp giữa dòng tựa như đàn trâu mộng ăn no về đây nằm tắm mát. Trên con đường tìm về với sông Lô dài rộng, từng con nước vơi đầy của dòng suối thân thương ấy đã đi qua, dấn thân trong suốt một hành trình đầy vật vã với đủ các cung bậc khác nhau của cảm xúc thời gian trên những tầng kiến tạo của địa chất. Có dữ dội, gian nan, vất vả khi vượt thác băng ghềnh. Những khi ấy, nước hậm hực gầm gào cuộn xoáy tung bọt trắng xóa trên những dải đá ngầm nhấp nhô rêu phủ. Cũng có chỗ con suối hiền khô. Dòng nước êm đềm thơ mộng, bình thản lặng lẽ tràn qua những bãi đá với hàng trăm hàng nghìn viên cuội trắng tinh hay vàng ươm tròn vo, xinh xắn. Những chỗ ấy, dòng nước mát lạnh, trong vắt, nhìn thấu đáy không một gợn bùn cùng với những xao động của đàn cá bống bơi ngược dòng dưới ánh nắng vàng giòn tan của buổi chiều mùa hạ đang xiên qua từng kẽ lá của những tán cây cô thụ trên đôi bờ xoè ra con suối lung linh trên mặt nước.

Ôi! Con suối của tuổi thơ tôi. Con suối trong lòng đất mẹ. Con suối vẫn miệt mài đêm ngày mang dòng nước mát cho đất cựa mình nảy mầm ươm lộc suốt dọc đôi bờ theo dặm dài năm tháng. Con suối ấy muôn đời vẫn thế; cứ âm thầm, lặng lẽ mà dâng hiến cho đời như dòng sữa mẹ đi qua ngàn năm thương nhớ. Lặng đứng bên suối ngắm dòng trôi, tôi như thả hồn mình vào dòng nước đang xuôi chảy êm đềm kia để tìm về với những kí ức của bao ngày xưa cũ. Nước suối trôi xuôi ngàn năm nay không đổi chỉ có kỉ niệm của tuổi thơ với con suối thì vẫn còn ở lại trong tâm trí mà chẳng thể nào phôi pha nay chợt hiện về nhạt nhòa khiến lòng người không khỏi bồi hồi, xao xuyến. Thoáng trong tâm tưởng, thấy rưng rưng hiện về những hình ảnh của một thời con nít đang nô đùa giỡn nước với chúng bạn bên bờ suối thanh vắng của những buổi trưa hè.

Chiều sơn cước cô liêu, mang nỗi niềm chất chứa hòa trong âm vang của tiếng róc rách suối reo, của tiếng chim chuyền cành trên những bụi cây hoang dại cùng những tia nắng cuối ngày đang ngả bóng hoàng hôn đi qua những tán cây cổ thụ già nua làm xôn xao, vang vọng, chơi vơi dáng chiều. Tất cả cứ như thực như mơ ùa về cộng hưởng cùng nhau một cách nhịp nhàng để vẽ lên cái nét thanh bình, nguyên sơ của con suối trong suốt trời chiều u tịch.

Chiều nay, sau bao tháng ngày xa quê, tôi lại trở về bên con suối nhỏ. Con suối bên nhà. Con suối đã trải qua dọc dài năm tháng, đã đi qua những thăng trầm của hành trình kiến tạo để trở thành chứng nhân của biết bao cuộc đổi thay dâu bể và chất chứa trong mình bao tầng lớp trầm tích của thời gian. Năm đi qua, tháng đi qua đã có biết bao lớp người lớn lên và đi ra từ con suối nhỏ, chẳng biết trong ký ức có ai còn đọng lại những năm tháng của dòng trôi. Mê mải ngắm nhìn con suối yêu thương trong ánh hoàng hôn mà kỷ niệm lại đong đầy đầy trong mắt. Chợt nhớ, mỗi khi lòng chông chênh, hình ảnh của con suối cùng với những kỉ niệm của tuổi thơ lại hiện về như một bến bờ cho tâm hồn neo đậu. Cứ thế, con suối thân thương nơi chốn cũ với tất cả những nỗi niềm chất chứa trong kí ức phôi pha của một thời ấu thơ luôn da diết trong tôi, trở thành một thứ hành trang vô hình mà tôi đã âm thầm mang theo trong cuộc hành trình xuôi ngược suốt dặm dài năm tháng. Thế đấy, chẳng biết từ khi nào, con suối ấy và những kỉ niệm ấy đã làm thành máu thịt của tâm hồn. Bây giờ, ở những bến bờ xa trong suốt cuộc hành trình dong ruổi của đời người, tâm hồn tôi vẫn luôn ngóng về nơi con suối nhỏ với một niềm khắc khoải như thể đợi chờ một ngày trở lại chốn xưa như con chim Việt mong được đậu cành Nam, như con cá trình đến cuối đời vẫn cứ ngược dòng mong tìm về được với thượng nguồn suối mát trong xanh. Từ những nơi thẳm sâu ấy những dấu yêu xưa vẫn lưu luyến đến tận bây giờ. Bao năm rồi đã đi qua, con suối ấy trong tôi như một bến đợi bình an cho những ngày giông bão. Biết bao lần tôi đã từng vin vào những kí ức xa xưa cùng con suối nhỏ để mà thương nhớ, hẹn hò với chính lòng mình trong một tình yêu và nỗi nhớ da diết đến khôn nguôi. Và ẩn sâu trong những chất chứa nỗi niềm ấy có cả sự háo hức, mong đợi một ngày nào đó sẽ được trở về với con suối thân yêu bên vườn nhà cho thỏa lòng mong nhớ, để mà thêm yêu cái dòng chảy muôn đời trên đất mẹ thân thương.

ĐTTH

Hà Nội

0 BÌNH LUẬN