VĂN TẾ CỬ NHÂN TRẦN KIM BẢNG – Lê Phương

2
90

Được tin muộn do gia đình thông báo qua điện thoại, Cử nhân Trần Kim Bảng (Thanh Hóa) – người bạn văn chương tôi rất quý và kính trọng, đã qua đời vào ngày 3/4/2016 hưởng thọ 72 tuổi. Chúng tôi thánh kính chia buồn cùng gia quyến và cầu mong hương linh anh sớm siêu thoát/ KTL kính bái.

Anh Lê Phương, cũng là bạn thân của Cử nhân Trần Kim Bảng đã làm  bài văn tế sau , với cú pháp điêu luyện, chan chứa ý tình để tiếc thương ngưới quá cố. Kính mời quý bạn đọc thưởng thức./ KTL

 

Văn Tế nhà giáo, nhà thơ Đường Luật Trần Kim Bảng , nguyên giáo viên    

                        Trường THPT Quảng Xương 3 ( Tạ thế ngày 3/4/2016 )

Người viết : Lê Phương – Ủy viên BCH hội thơ Đường Luật Thanh Hóa.

                                                                  

———————————————————————————————–

 

Than ôi !

 

Sóng nức nở Sầm Sơn

Gió não nùng Trường Lệ

Sụt sùi mây mưa mấy lớp,

                                     mặt đất canh gà

Nghẹn ngào hồi  trống đêm trường,

                                    chân trời tiếng hạc

Nào vợ con, nào bè bạn,

                                  đau đớn bùi ngùi

Nào trò hiếu nào cháu hiền,

                                    tang thương ngơ ngác

Nào thân bằng, nào cố hữu,

                                     chia sẻ anh em

Nào gia quyến, nào thân huynh,

                                    cảm thương chú bác.

Nhớ thầy xưa !

Bạch diện thư sinh,

                               hồng tâm ủy thác

Vốn thông minh lanh lợi,

                               tiếp thu tổ hiếu phụ hiền

Lại sáng suốt đàng hoàng,

                                dòng giống con Hồng cháu Lạc

Khi đất nước hào hùng chống Mỹ,

                                          chí hiêng ngang đòi nợ nước thù nhà

giữ non sông oanh liệt đời trai,

                                          lòng khảng khái một thời nghiên bút gác

Dưới quân kỳ rỏt máu thề nguyền,

                                           kề cái chết nhẹ vai gánh vác

Những năm bom đạn nước Lào,

                                                lăn lóc rừng sâu đánh giặc

Đã có lúc : “ Sốt rét ni cô đầu trọc lóc

                     Thương hàn quan bác mặt xanh xao”

Tưởng như : “ Áo bào thay chiếu anh về đất

                       Sông Mã gầm lên khúc độc hành “ (Thơ Q. Dũng)

“ Nhớ thuở xung phong trấn thượng Lào

Anh quân tình nguyện giữ Sài Khao

Tám năm bom đạn vùng biên ải

Bóng lính chung chiêng khắp chiến hào “

Hết chiến tranh về với đời thường

Trường Đại Học lại dùi mài nghiên bút

Làm thầy, làm thơ, gieo nhạc,

                                  hồn sáng trong người nghệ sỹ tài hoa

Lúc thao giảng, khi luận bàn

                                 tính hòa nhã tay cử nhân trác lạc

Chân rừng góc núi

                                đã từng Yên Kát-Như Xuân

Niệm hương sư phú bao lần,

                               chạy vạy mãi mới được về quê kiểng

“ Ngày lọc cọc cặp bánh xe cố vấn,

                                   không chuông phanh đèn gác,

                                                 phúng phính lượn lăn khúc rắn bò

Đêm chưng khoe những mốt áo chuyên da,

                                    Chẳng  măng sét túi khuy,

                                                  lồ lộ phơi bộ xương rồng múa.”

Tuổi ngót ngũ tuần, con thơ ba đứa

Vợ yếu như sên, mẹ rầu như sứa

Một mòn một mỏi

Nay lần mai lữa

Năm quê bảy quán

Ba cọc ba đồng

Tuổi lên cao gối mỏi chân chồn,

                                               lương mức thấp nay nhờ mai dựa

Từng có lúc,

       nhà tranh vách nứa, mái bơ phờ, mưa thánh thót,

                              não nùng thay làng xóm ủ ê.

Trãi bao phen,

      mưa dột sau hè, cảnh như vẽ, tình như trêu,

                          Con đói khát hai hàng chan chứa

Mặc xã hội bao người trục lợi

Nhưng anh giấy rách giữ lấy lề.

Cũng khối người phá giới ô danh

Mặc kệ họ áo tàn nhóm lửa.

Giữ nhân nghĩa vì tấm lòng thương trẻ,

                             đinh nính uốn nết trồng người

Thảo tâm tình mang hạnh phúc muôn nhà,

                           tâm đắc yêu người dạy chữ

Vong bần lạc đạo,

                                vui nghiệp quên nghèo

Bất phú vi nhân,

                                  làm người không của

Vẫn như tết vào ra thơ phú

                  cùng bạn bè kết nối Đường Thi

Vẫn gù lưng dưới gió, bão , dông,

                đường khấp khểnh xích  cùn cọt kẹt

Thương vợ hiền hàng xáo hàng xay

Cũng góp sức mắm khoai cáy ruốc

Yêu đàn con đồng ấu bi bô

Chẳng quản ngại mua moi đổi cá.

Kệ đời tranh dật bạc tiền

Nép dưới lều tranh mái bạc

Đất Vinh Sơn dáng mẹ hoài thai

Núi Trường Lệ hình cha quắc thước

Yêu cuộc đời cốt cách trung dung

Trọng nhân nghĩa tình thân hòa hiếu

Ngày tháng miệt mài

Bạn bè sớm tối

Đầu xanh sáng ngời bên tóc bạc,

                                              nào niêm nào luật đuề huề

Lòng son ngây ngất chén hoa vàng,

                                           nọ trắc nọ bằng phú đối.

Để đường Luật dạt dào bên lục bát,

                                            câu ngọt ngào bè bạn hoan ca

Hồn cổ thi hòa nhập với tân văn,

                                     chữ  sành điệu anh em kết nối.

Thơ của anh khắp nước trầm trồ

Tình huynh hữu bao nơi nể phục

– Thi thơ toàn quốc,

                         từ Đến Hùng-đến Kinh Bắc-Quảng Ninh

 Trao giải xướng danh,

                      Nhất nhì dành về tay Kim Bảng cả

– Thi đối Long Khánh Vàng,

                     Đồng giải nhất lại về  Trần Km Bảng

Kỳ lạ thay thầy dạy tiếng anh

Mà thật giỏi văn thơ phú đối

Tiếng tăm lay động làng văn

Uy tín rung rinh mọi giới

Dốc trọn tâm can vào ngọn bút

Những áng thơ khai mạc hào hoa

Đền Hùng-kinh Bắc-Thanh Hoa

Nức tiếng “QUẦN ANH HỘI PHÚ”

Thương thay !

 Đã bao năm lăn lóc với mái trường,

                   tóc xanh phủ đầy sợi bạc

Gió bụi đường đời đã lắm,

                 mấy khi tư lự chuyện gia đình

Nắng mưa năm tháng trãi dài,

               vẫn bức xúc miệt mài phấn bút

Đời lầm thầy mẫu mực,

               học trò bao lớp thành danh

Tình làm bố hiền hòa,

                           con cháu khởi đầu thông đạt

Những mong mặt đất yên bình,

                                                ai ngỡ lòng trời khắc bạc

Hình bóng còn ra vào đâu đó,

                                               những lời khuyên vợ răn con

Hương hồn dường lẫn khuất đâu đây,

                                                 ánh mắt nụ cười đã vắng

Anh Trần Kim Bảng ơi !

-“Mới đó bên nhau, hỉ hả câu thơ tình ngất ngưỡng!

Giờ đây cách biệt,vật vờ vế đối ý chơi vơi !”

-“Thi hữu ngậm ngùi, bái biệt sư huynh, thanh thản trời tiên khà chén ngọc

Tang gia thảm thiết,vời theo cánh hạc, ung dung cõi phật nhả câu thần !”

Vội vã bấy nơi cầu tiên bến phật,

                                                      chưa lời ủy thác anh em

Xăm xăm chi chốn nước nhược non bồng,

                                                      đâu kịp nhắn nhe chú bác

Bao đồng nghiệp hằng còn bối rối,

                                                     mảng nửa tin , nửa khóc , nửa ngờ

Ngàn môn sinh luống những ngậm ngùi,

                                                  sá nghĩ sao thầy đà  vội thác

Nghiệp trồng người để lại,

                                          thầy đi tìm Nguyễn Thiếp- Chu An

Tình gia quyến mang đi,

                                         thầy đến với cầu Mây, thác Bạc

Than Ôi !

 

Mới ngoại bảy mươi đâu  đã là nhiều,

                                     giữa lúc nghĩa vợ chồng, tình cháu con đang độ chín

Trên giường bệnh đớn đau không rên xiết,

                                                       Chỉ  thương vợ hiền khuya sớm lao đao

Chén thuốc, lưng cơm nâng đỡ ra vào,

                                                           tình nghĩa phu thê thỏa nguyện

Khói mây ngan ngát, bóng tiên sinh vời vợi nghìn trùng

Sương gió mịt mờ, hồn tử sỹ rầu rầu khúc nhạc

Chúng tôi ! Những đồng nghiệp với anh

Nhớ thương ân nghĩa nồng nàn

Giã bạn lòng buồn man mác

Ly rượu đắng còn mời ai nữa, tưới chứa chan mặt đất mát hồn người

Vòng hoa mơ vắt chéo dãi băng tang, kính tiễn bạn về cõi tiên bến phật

Nén nhang đỏ thay lời vĩnh biệt

Phút cuối cùng xin được gọi :

Thầy Trần Kim Bảng ơi !

                                          Thượng hưởng !

 

 

 

           

 

 

 

 

 

 

 

 

2 BÌNH LUẬN

  1. Tôi có lẽ là người biết sau cùng tin buồn này!
    Tôi xin thành kính phân ưu !
    Anh Bảng hẹn hò gặp anh để anh chỉ giáo thêm về viết phú,anh đã ra đến Từ Sơn cáh chỗ tôi 10 km mà tôi không thể nào gặp anh được tôi cũng không ngờ không bao giờ được gặp anh nữa.Hôm anh Kha tiệm Ly nói tôi chưa dám tin là thật vì lâu rồi ít lên trang Đất Đứng thành ra ít thông tin.
    Với tôi đó là nỗi buồn vô hạn!Một sự lỗi hẹn thiệt thòi.Có hai người Viết Phú tôi vô cùng kính trọng dó là anh Kha Tiệm Ly và anh Trần Kim Bảng ,anh Kha Tiệm Ly tuy ở xa (Tiền Giang)thì tôi lại được gặp rồi,anh Trần Kim Bảng ở gần mà tôi lại lỡ hẹn và không bao giờ được gặp nữa!
    Thế là tôi không bao giờ được học ở anh những lời phú điêu luyện nữa rồi!
    Kính anh vô cùng!một thiệt thòi lớn cho riêng tôi!
    Trang Hạnh

  2. Kính gửi anh Lê Phương!

    Cảm bài văn tế của anh Lê Phương,anh là người viết phú trứ danh,Trang Hạnh còn giữ bài Bắc Ninh xuân hội phú của anh.Nhờ anh chuyển lời chia buồn của Trang Hạnh đến gia đình anh Trần Kim Bảng hộ tôi nhé.
    Cảm ơn anh nhiều.
    Kính
    Trang Hạnh

BÌNH LUẬN