TỰ NGẮM – Cao Bồi Già / Họa : T.L.K. ; Sông Thu; Lê Viên Ngọc; Thi Lệ Trang; Thục Nguyên; Trần Như Tùng; Phạm Duy Lương; Nguyễn Gia Khanh; Thanh Hòa ; Thiên Hậu. Lý Đức Quỳnh; Như Thu

0
59
 

TỰ NGẮM

 

Ngồi buồn tự ngắm cái thằng Ta

Mới đấy, giờ sao hệt lão già

Cảnh cũ vương hồn như vẫn hiện

Người xưa hằn trí chửa hề xa

Tóc sương thẽ thọt :  chiều rồi nhé …

Chân mỏi  khua òm :  trẻ nữa a  !

Răng mất, răng còn cười mếu miệng

Giật mình lại tiếc mãi thời hoa  !

                            CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA :

 

KHÔNG SAO ĐÂU…

 

Cuộc sống vẫn còn Ta với Ta !

Cầu Văn tơ Bút có đâu già ?

Nàng Thơ lưu luyến luôn vào cửa.

Lão Tử hoảng hồn vội tránh xa…

Trong thú yên hà vui biết mấy.

Ngoài vòng cương tỏa sợ chi a..?

Biết nhàn biết đủ trong nhàn đủ.

Ngào ngạt hương đời vạn sắc hoa./.

                            T.L.K– 11-1-2016.

 

TỰ HÀI LÒNG

 

Mọi người đều thế, kể luôn ta

Trước trẻ thì sau ắt phải già

Thích ứng tuổi đời thời hiện tại

Mong chi vóc dáng thuở xưa xa !

Da mồi lốm đốm…tiên phong nhỉ ?

Tóc bạc lơ phơ…đạo cốt a !

Đồ cổ luôn luôn là của hiếm

Hậu sinh trân trọng quý hơn hoa !

                                     Sông Thu

 

KHUYA NHỚ


Cũng còn duyên dáng với người ta

Ai bảo bảy lăm thấy chóng già

Ngàn dặm phai sương cùng tuổi cả

Một thời đậm nét với làng xa

Khối tình dạo ấy hình như thể…

Hồn mộng thuở nào khác thế a…

Chuốt ngọc tô hương chi mệt xác

Gối khuya thầm nhắc buổi niên hoa

                                 Lê Viên Ngọc

 

CHỌC LÃO ĐỆ CBG

 

Cửu thập chưa mà nản vậy ta?

CAO BỒI sao lại sợ chi GIÀ?

Ông Bành thuở trước bao nhiêu nhỉ̉

Lão đệ bây giờ vẫn kém xa

Nghịch độc, Tung hoành… còn thú lắm

Nương vần, Áp cú… cũng vui a

Mấy mươi năm nữa e thừa sức

Chống gậy, nhìn trăng, thưởng thức hoa

                                      Thy Lệ Trang

CHẤP NHẬN

 

Năm tháng chờ ai hở bạn ta ?

Tưởng cần chuẩn bị đón ngày già

Tu tâm, bài bạc nên từ bỏ

Dưỡng tánh, rượu chè phải lánh xa

Chớ mộng quay về thời tuổi trẻ

Đừng mong trở lại thuở ê a

Chi bằng chấp nhận, đời là thế

Đâu hẳn đường trần trải gấm hoa ?

                                 Thục Nguyên

 

TẤT CẢ QUÊN ĐI

 

Trăm năm trong cõi ( hứ ) người ta

Ai cũng dần vô cái xứ già.

Học nói học làm nào có chóng

Tập đi tập nghĩ để vươn xa.

Nhìn về hướng tới tìm vui nhé

Ngó lại đường qua dễ ghét a.

Tất cả quên đi cho nhẹ nhõm

Lên trời pháo sẽ nở muôn hoa.

                          Trần Như Tùng

 

TỰA CÁNH HOA. ̃

Ngẫm tuổi ông Bành ; Mới thấy ta
 Còn măng sữa độ, tính chi già .
Ba vòng lẩn thẩn vờn bên cạnh
Mấy cụm sang giàu lánh tận xa
Giữa cuộc ồn ào đi thủng thẳng
Trong làn quạnh quẽ hát ê a
Chiều tà ngắm cội sim đồi vắng
Nghĩ lại thân này tựa cánh hoa .
                             11 – 1 – 2016
                        Phạm Duy Lương

 

SOI GƯƠNG

 

Ngắm kỹ ai kìa, quá giống ta

Da nhăn, tóc bạc tựa ông già

Chân tay chậm chạp, trông thê thảm

Dáng vóc gầy gò, thấy xót xa

Cứ mãi nhìn đây, cười lí nhí

Còn hoài ngó tớ, nhẩm ê a

Thì ra hắn với mình là một

Khỉ thật ! vầy mà tưởng mắt hoa.

                         Nguyễn Gia Khanh

 

CAO NIÊN TẢN MẠN


Nuối tiếc trời chiều ,lọ một ta ?
Trẻ rồi cũng phải có khi già
Ngàn bông rộn rã Xuân ngay đó
Vạn cảnh tưng bừngHạ chẳng xa
Thánh thót thu sang khơi mộng đẹp
Mơ màng Đông lại gợi mơ a
Cao niên không nghĩa tàn nhan sắc
Là lúc điền viên thưởng ngoạn hoa

                                        Thanh Hòa

 

NHÌN LẠI MÌNH

 

Soi gương ngắm nghía phải là ta?

Trát phấn , tô son mấy… cũng già

Cỗ máy thời gian , sao khiếp quá !

Da mồi, tóc bạc , thật ghê a !

Đôi lời nhắn nhủ cùng quân tử

Vạn sắc tàn phai mãn kiếp hoa

Nhớ nhé chớ nên nhiều ảo tưởng

Gặp rồi mộng vỡ …ắt lìa xa !

                                THIÊN HẬU

TỰ BẠCH

 

Riết cũng quen dần cái bóng ta

So xưa trước trẻ khác nay già

Mòn quê rảo bước quanh làng cũ

Mỏi mắt trông trời cuối nẻo xa

Bạn đã theo về miền ứ hự

Tình còn ở trọ cõi ôi a

Trần thân cỏ dại um tùm mọc

Có bữa lèo tèo nở cụm hoa !

                                 Lý Đức Quỳnh

                                      11.1.2016

TÂM AN LẠC

Thế giới muôn màu đón tiếp ta
Giờ đây ngẫm lại tủi thân già!
Vấn vương mong ước về quê cũ
Xao xuyến mơ màng nhớ bạn xa
Những lúc một mình cười khúc khích  
Đôi khi cùng cháu hát ê a
Tâm hồn phơi phới đầy an lạc
Nối tiếp theo người ngắm pháo hoa.


                                           Như Thu

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN