TÌNH CA BIỂN – TỰ DƯNG / Phan Nam

0
25

 

     PHAN-NAM

TÌNH CA BIỂN

(quý tặng anh Hữu Phú, chú Nguyên Chương)

 

chưa kịp khắc tên bài thơ

bầu trời thành phố nặng trĩu nỗi niềm

người đàn ông đắn đo nhịp thở

bãi cát dài không một dấu chân

 

những con sóng bạc đầu

mơ màng nuôi dưỡng đức tin

nếu tình yêu là lẽ sống

sông Hàn ấm nóng cuộc vui

 

bản tình ca hòa nhịp bao lâu

lữ khách dõi mắt trông theo cánh chim trời

chạm trổ hoàng hôn tắt nắng

hình hài nào cho cơn mưa

 

viết cho những người đàn ông muôn đời lặng lẽ

gọi tên Đà Nẵng

trôi qua cơn mê…

 

TỰ DƯNG

Hôm nay, một làn gió mùa thu

Một làn gió như bao làn gió khác

Hôm nay, hồn mình như đi lạc

Trái tim tôi có phải đá sỏi đâu

 

Hôm nay, bất chợt lòng xuyến xao

Khi bài thơ như mặt hồ phẳng lặng

Khi bài thơ tôi không có mặt

Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau (*)

 

Hôm nay, ta vô tình lướt qua

Em xinh đẹp giữa đôi bờ hư thực

Tôi chỉ là chàng trai hai mươi mốt

Mơ chiếc lá nâng nhẹ môi son

 

Thời hoa đỏ hình như vẫn còn

Tình ca em hát ôm trọn

Bài thơ em viết ôm trọn

Một trái tim tan chảy tự bao giờ


Tôi đã nhớ về hòn đá mồ côi

Xác phượng hồng rất đẹp mỗi lần gặp gỡ

Dẫu rằng câu thơ rất vội

Khắc hàng ghế phút ngây ngô

 

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao (**)

Câu hát cũ sao mãi buồn da diết

Đặt lòng mình vào những hơn thiệt

Có lẽ tôi chưa đủ chín chắn để bước vào tình yêu

 

Hôm nay tự dưng

Đắm mình vào trang sách

Đời phàm phu làm sao trong sạch

Xin đôi ta đồng điệu tâm hồn.

(11.08.2016)

Phan Nam

(*) Lời ca khúc 'Diễm Xưa', TCS
(**) Lời ca khúc 'Thời hoa đỏ', thơ Thanh Tùng, nhạc Nguyễn Đình Bảng.

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN