THƯƠNG – Lê Đăng Mành / HỌA: Thích Tín Thuận; Trần Ngộ; TRẦN LỆ KHÁNH; Lý Đức Quỳnh; Trần Như Tùng

1
46

 

THƯƠNG !

(Thơ mời họa)

 

“Thủ nhất thanh-liên hoàn”

Thương cỏ hoa trùm rét tháng giêng

Thương đời bản thiện tánh như nhiên

Thương Cha tất tả bơi muôn ngõ

Thương Mẹ lom khom lội mọi miền

Thương kẻ mò xuân triền xó chợ

Thương người cạo tết mé công viên

Thương em hái lộc miền yên tĩnh

Thương tiếng chuông rơi cõi nhiệm huyền

 

Thương tiếng chuông rơi cõi nhiệm huyền

Thương lời tao ngộ khúc đoàn viên

Thương tiêu dao thú thanh nhàn cõi

Thương dưỡng lão chơi vạn hạnh miền

Thương nụ cát tường thừa mãi hậu

Thương mầm an lạc bội thường nhiên

Thương Trâu thuần thục cùng vô trụ

Thương giọng Mẹ chào đón rét giêng!

                                    Lê Đăng Mành

 

BÀI HỌA:

 

TRĂNG THÁNG GIÊNG

Trăng khẽ ru tình buổi tháng giêng

Trăng thanh nhã trải khắp phương miền

Trăng dìu dịu cõi khi vành khuyết

Trăng thảnh thơi lòng lúc dạ viên

Trăng rọi làn mây bày huyễn ảo

Trăng chao mặt nước tỏ thâm huyền

Trăng đầy đặn chiếu muôn ngàn nẻo

Trăng lộng yên bình phúc hẵng nhiên

 

Trăng lộng yên bình phúc hẵng nhiên

Trăng thanh cảnh rõ diệu tâm huyền

Trăng tình nghĩa thắm bi từ mãn

Trăng trí nhân đầy hạnh quả viên

Trăng liệm trời đêm rời tối ngõ

Trăng soi biển nước rõ yên miền

Trăng vời vợi giữa trần không chiếu

Trăng mãi trong ngần tiết hạ giêng./.

                                      22.02.2016

                                Thích Tín Thuận

 

THƯƠNG

“Thủ nhất thanh-liên hoàn”

Thương kẻ khó nghèo buổi lạnh giêng

Thương người ngộ đạo sống an nhiên

Thương em bán báo đi cùng phố

Thương chị buôn xôi dạo khắp miền

Thương bác cô đơn ngồi ghế  đá

Thương nàng lẻ bóng đứng hoa viên

Thương con bướm trắng vờn hoa dại

Thương áng mây xanh đẹp diệu huyền

 

Thương áng mây xanh đẹp diệu huyền

Thương màu trăng bạc nhuộm đào viên

Thương đôi mắt ngọc nhìn trăm hướng

Thương gót chân son lướt mọi miền

Thương nghĩa chưa tròn niềm tự tại

Thương tình đã lỡ mộng  như nhiên

Thương ai gãy nhịp đàn vô vọng

Thương mấy cho cùng tiết cuối giêng

                                        Trần Ngộ 

 

YÊU !

“Thủ nhất thanh-liên hoàn”

YÊU xuân trao vẻ đẹp đầu Giêng

YÊU cảnh tưng bừng rất tự nhiên

YÊU Én cánh nghiêng đùa gió ngát

YÊU Chim rắc nhạc rộn cây miền

YÊU con Ong mật Hoa thu phấn

YÊU chú Dã Tràng Cát mãi viên

YÊU Trắng đồng xanh Cò lặn lội

YÊU Trăng buông ánh bạc đêm huyền

 

YÊU Trăng buông ánh bạc đêm huyền

YÊU Lúa đồng quê thu mãn viên

YÊU khách Tao Nhân vui án sách

YÊU trang Lãng Tử bước du miền

YÊU tay lao động sinh Tài Lộc

YÊU trí thông minh hướng chuyển nhiên

YÊU mến cuộc đời Chân-Thiện-Mỹ

YÊU Nguyên Tiêu tổ chức rằm giêng !

                                     TRẦN LỆ KHÁNH  

                                             19-2-2016

 

NHỚ

“Thủ nhất thanh-liên hoàn”

Nhớ ngày hè hội lúc ra giêng

Nhớ thuở yên bình thật đạm nhiên

Nhớ nước non tình chan bốn biển

Nhớ làng xóm nghĩa vẹn trăm miền

Nhớ cần lao sống lòng vô hận

Nhớ lạc quan đời trí mãn viên

Nhớ ánh dương huy ngời khoáng đãng

Nhớ đêm trăng vút tiếng tiêu huyền

 

Nhớ đêm trăng vút tiếng tiêu huyền

Nhớ gió giao hòa ngự lãm viên

Nhớ mẹ gieo mầm lên nguyện địa

Nhớ cha gặt quả ở an miền

Nhớ dòng nước chảy về êm ái

Nhớ nhịp đời trôi đến thản nhiên

Nhớ buổi quê xuân màu rất lạ

Nhớ cành lộc mới trổ trời giêng….

                                Lý Đức Quỳnh 19.2.2016

 

THƯƠNG VÌ

Thương cánh én vờn rét giữa giêng

Thường cây mạ lướt giữa thiên nhiên.

Thương người nhổ bó đưa ra xới

Thương kẻ dúi khom cấy các miền.

Thương chú trâu cày trong ruộng nước

Thương đàn gà nhép giữa khuôn viên.

Thương vì bấc rít đôi ngày đậm

Thương chốn trần gian lắm dị huyền.

 

Thương cõi trần gian lắm dị huyền

Thương bao thành phố thiếu công viên

Thương người lỡ bến qua nhiều buổi

Thương kẻ kẹt xe ở lắm miền.

Thương muốn vùng sâu mau khởi sắc

Thương mong cuộc sống được an nhiên .

Thương vì sinh hoạt đầy đe dọa

Thương gửi chuông chùa rung tháng giêng .

                                         Trần Như Tùng

 

NHỚ !

Thủ nhất thanh-liên hoàn”

NHỚ thuở cơ hàn khoảng cuối Giêng

NHỚ đời đói khát cứ điềm nhiên

NHỚ đôi chân mẹ tầm đây đó

NHỚ tấm thân cha ruổi khắp miền

NHỚ mấy miệng ăn thèm ngụm cháo

NHỚ bao gia cảnh chẳng toàn viên

NHỚ thay lắm kẻ không manh giáp

NHỚ lại thời xưa quá khổ huyền

 

NHỚ lại thời xưa quá khổ huyền

NHỚ trời đất rộng chẳng chu viên

NHỚ ngày giáp hạt như vô định

NHỚ lúc bão giông giáng tới miền

NHỚ kẻ lang thang ngoài phố chợ

NHỚ nhiều cảnh ngộ chẳng an nhiên

NHỚ bao thân phận không nơi tựa

NHỚ mãi tuổi đời những tháng Giêng./.

Quảng trị,21/02/2016.

Văn Thiên Tùng

1 BÌNH LUẬN

  1. NHỚ!
    “Thủ nhất thanh-liên hoàn”

    Nhớ bờ ao vắng dế ra giêng
    Nhớ thuở ta về với tự nhiên
    Nhớ mẹ ngược xuôi bươn khắp chốn
    Nhớ cha khuya sớm chải bao miền
    Nhớ lời chối tội thời đương nhiệm
    Nhớ giọng tranh công thuở ứng viên
    Nhớ điệu múa cuồng quên nhịp phách
    Nhớ hồi giã bạn giữa đêm huyền

    Nhớ hồi giã bạn giữa đêm huyền
    Nhớ trái mù u chốn giác viên
    Nhớ nắng lập xuân tươi vạn nẻo
    Nhớ mưa vũ thủy thắm trăm miền
    Nhớ câu đổ lỗi sai quy luật
    Nhớ bệnh thanh minh chẳng ngẫu nhiên
    Nhớ tới vùng sâu còn đói rét
    Nhớ về quê cũ ngóng chờ giêng.

    Phan Tự Trí

BÌNH LUẬN