THẦY ƠI, EM ĐẬU TỐT NGHIỆP RỒI – Tản văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

0
28
Thanh Trac Nguyen Van 214
– Thầy ơi, em đậu tốt nghiệp rồi!
 
Tôi vừa đến trường đã gặp em đứng chờ ngoài cổng reo lên. Tôi mỉm cười gật đầu chúc mừng em. Em chạy đến bên tôi rối rít khoe những điểm số em đã đạt được trong kỳ thi. Những điểm số không lớn nhưng cũng đủ giúp em vượt qua thử thách của kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học vừa rồi.
 
Dì Hai bán nước mía đứng cạnh đó nảy giờ nghe thầy trò tôi trò chuyện liền chen vào:
 
– Con cũng đậu tốt nghiệp hả? Con của dì cũng đậu trong đợt thi này đó, nó đạt loại giỏi đó nghen! Còn con, con đậu đạt loại gì?
 
– Dạ con đậu chỉ đạt loại trung bình thôi dì à!
 
– Trời, chỉ đậu loại trung bình thôi mà làm gì mừng quá đáng vậy?
 
Thấy dì Hai lộ vẻ ngạc nhiên, tôi vội đỡ lời:
 
– Em nó đậu được như thế là tốt rồi dì à! Mỗi người mỗi hoàn cảnh mà!
 
Cô học trò của tôi không nói gì, nước mắt cô bé lúc nào như cũng muốn trào ra vì quá vui mừng. Em là học sinh lớp 12, lớp tôi chủ nhiệm. Em hoàn toàn khác với các bạn bình thường khác trong lớp.
 
Tóc em đội trên đầu là tóc giả! Tóc thật của em đã rụng gần hết! Một tuần đi học, em có ít nhất hai ngày phải đến lớp muộn. Khi thì phải đi xạ trị, khi thì đi khám định kỳ, khi thì đi khám đột xuất! Trong cặp của em luôn có hai chai nước và những bọc ni lông nhỏ đựng thuốc có ghi rõ ngày giờ phải uống. Bè bạn vẫn thường gọi đùa em là Nhà sưu tầm và nghiên cứu các loại thuốc tân dược! Nhiều khi trong giờ học em bị ngất xỉu là chuyện vẫn thường xảy ra! Có hôm mẹ em gọi điện thoại cho tôi năn nỉ tôi khuyên giùm em nên ở nhà vì hôm đó bà thấy em rất mệt, nhưng em cứ nằng nặc đòi đi học cho bằng được.
 
Em thường tâm sự với tôi là em rất thích được sinh hoạt trong môi trường học tập, nhưng không hiểu sao em lại mắc phải căn bệnh nan y khiến cho cơ thể lúc nào cũng mỏi mệt, khi thì đau đớn quặn thắt từng cơn, có khi lại trở chứng khó thở buồn nôn. Để học tập được như một bạn học sinh có sức học cỡ trung bình cùng lớp em phải gắng sức rất nhiều, có khi phải cố gắng gấp ba lần bạn ấy. Nhiều thầy cô bộ môn lúc đầu chưa biết thường gặp tôi để mắng vốn là em cứ hay lờ đờ, hay ngủ gật, thiếu tập trung trong giờ học! Sau khi hiểu được hoàn cảnh bệnh tật của em, các thầy cô mỗi người mỗi cách đã động viên em rất nhiều.
 
Em đạt được kết quả thi đậu tốt nghiệp ngày hôm nay chính là nhờ sự cố gắng vượt bậc của em, trong đó có không ít sự tận tình chỉ dạy từ kinh nghiệm của các thầy cô.
– Nghe nói em sắp được cha mẹ cho đi điều dưỡng ở Nha Trang phải không?
 
– Dạ, không cần thiết nữa đâu thầy! Từ khi biết mình thi đậu tới giờ em khỏe nhiều lắm rồi! Năm sau em sẽ thi tiếp đại học! Em muốn mình trở thành một nhà toán học!
 
Thi đại học! Lại một quả núi lớn nữa em cần phải phấn đấu vượt qua! Thôi tùy em, em cứ thả mơ ước để ước mơ của mình lại tiếp tục bay bỗng đi! Nếu thành công, đó lại là một điều kỳ diệu lớn nữa tiếp tục xảy ra! Còn nếu không thành công, việc em thi đại học cũng là một điều kỳ diệu lắm rồi cô học trò bé nhỏ của tôi ạ!
                   Thanh Trắc Nguyễn Văn

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN