THÁNG TƯ & HẠ NHỚ – Hương Ngọc Lan

0
54

 

12743982_1693345457572167_8978103160251679957_n

THÁNG TƯ

Tháng tư về! Đầu hạ khát cơn mưa
Chùm phượng vĩ đỏ bừng thêm sắc mộng
Cánh cổng trường khắc lên bao ước vọng
Vạt áo dài bay níu dấu chân em.
 
Góc sân trường ve tấu khúc buồn thêm
Ngày giã biệt thẹn thùa trao lưu bút
Khẽ chạm tay… lòng dâng trào cảm xúc
Mắt ai cười! Sao bối rối hồn tôi.
 
Năm tháng dài lặng lẽ thời gian trôi
Mãi cuốn theo dòng đời muôn vạn lối
Dòng thơ cũ năm xưa em trao vội
Chợt ùa về theo cơn gió tháng tư.   
 
Tháng tư về! Hoàng Yến cũng vàng ươm
Nhuộm thêm sắc vạt nắng chiều gắt gỏng
Cơn gió chiều làm niềm đau rát bỏng
Đợi mưa về, mây dỗi chẳng thèm bay.
 
HẠ NHỚ
 
Cành phượng thắm đong đưa ngoài cửa sổ
Chợt giật mình nghe hồi trống vang lên
Ngày cuối cùng sao bỗng thấy buồn tênh
Mình xa cách biết bao giờ gặp lại
 
Thầy cô giáo, bạn bè trong tim mãi
Trang giấy hồng dòng lưu bút gởi trao
Mùa Hạ sau có còn thấy được nhau ?
Còn không hỡi phút nhìn nhau bối rối?
 
Rồi mai đây đường đời chia nhiều lối
Mỗi lần nhìn cánh phượng … có nhớ chăng?
Thuở học trò tà áo trắng tung tăng
Lá thư viết … ngập ngừng … không dám gửi…
 
Hương Ngọc Lan
(Tp Mỹ Tho – Tiền Giang)

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN