THÁNG MƯỜI MÙA THU – Lương Thiện Chiến

0
65
 
 

THÁNG MƯỜI MÙA THU

 

Ta cùng đến tự mùa Thu

Cách nhau hai đầu nỗi nhớ

Ở giữa mong manh duyên nợ

Tháng Mười nơi em, nơi ta

 

Chiều thu nắng đã phôi pha

Vẫn ánh mắt em say đắm

Vẫn nét riêng mang đằm thắm

Tím chùm Thạch thảo đoan trang

 

Tháng Mười của em nắng vàng

Nhớ ai lá bàng nhuộm đỏ

Gót sen dịu dàng trên phố

Em hương hoa sữa nồng nàn

 

Ngõ khuya se sắt gió hàn

Vai gầy mong manh áo mỏng

Tháng ngày đi về lẻ bóng

Cõi tình hoài vọng chông chênh

 

Mùa Thu kết ánh sao xanh

Lặng câm cuối chiều sương giáng

Lá rơi về miền xa vắng

Ta đi vào giấc cô miên

 

Tháng Mười của ta muộn phiền

Con đường nhạt nhoà mưa gió

Ký ức ngập căn gác nhỏ

Ta cùng nỗi nhớ chênh chao

 

Mùa Thu của ta xanh xao

Phố dài khuất vào thăm thẳm

Bóng ai độc hành thầm lặng

Con tàu lầm lũi trong đêm

 

Ta về từ cõi lãng quên

Ngựa hoang trái tim hoá đá

Đôi mắt em như phép lạ

Đã hồi sinh một tình yêu

 

Ta cánh chim trời cô liêu

Suốt đời cháy bùng cơn khát

Em một tình yêu có thật

Ốc đảo cho đời bình yên

 

Bên nhau bởi một lời nguyền

Kiếp xưa hẹn hò dang dở

Tháng Mười kết se duyên nợ

Mùa Thu cho đắm say tình

 

Lương Thiện Chiến

Làng Thanh Do, 17/10/2016

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN