TÂY NINH VÀ EM & LÀ ANH…- Đan Thụy

0
245

TÂY NINH VÀ EM

 

Tháng sáu Tây Ninh nắng vàng như lụa

Rặng trâm bầu chim sáo hót làm duyên 

Cánh đồng chiều mênh mang làn khói mỏng

Nước lớn ròng chở nỗi nhớ ngược xuôi

 

Xin giữ lại mắt môi mầu hoa tím

Gửi đam mê theo giọt nắng sông Vàm

Ai còn nhớ?

nụ cười trăng mười sáu

Mắt nâu huyền tóc bím xoã ngang vai

 

Nghiêng nghiêng nắng hoa lục bình khoe sắc

Mắt em thôi… bối rối một nét cười

Xin gửi gió một cánh diều mơ ước

Chở những nụ buồn trôi về xa xăm

 

Trưa tháng sáu trên triền sông quê mẹ

Nắng điểm tô xanh xanh thẳm mầu trời

Ơi! Cô gái chèo ghe sông Vàm Cỏ 

Em có cùng 

một nỗi nhớ…  như tôi!?

 

Không ai biết trên con thuyền nho nhỏ

Đã chở đầy thương nhớ thuở hồn nhiên

Em cõng nắng trên đôi bờ vai nhỏ

Để gió lùa tóc ngả nghiêng bay

 

Kết quả hình ảnh cho sông vàm cỏ

 

LÀ ANH…

 

 

Người đàn ông 

đi tìm thảm hoa vàng…

trên bước chân sỏi đá

những cơn lốc đời 

không quật ngã được niềm tin

 

Người đàn ông 

đa đoan, thầm lặng

cõng tuổi thanh xuân đi qua dang dở…

từng đứa con tinh thần

tạc trên vách đá

đôi mắt nâu, sâu

trầm lặng xa xăm

 

Người đàn ông 

tỏ tình trong vụng dại 

những câu thơ trần trụi nỗi cô đơn

âm ỉ u buồn

mang vũ điệu mây trôi

bằng mầu trăng ngã vào ngọn gió

bờ môi run … im lặng nồng nàn 

 

Người đàn ông 

tập quen nỗi buồn và thất bại 

trong vòng khói thuốc 

căng cánh diều cho ước mơ bay 

 

Ngả chiều rơi 

tiếng đàn du dương trong gió

đôi tay chai sần chới với

con nước… chiều nao còn vỗ mãi 

người đàn ông 

bước đi không ngoảnh đầu nhìn lại

rũ bỏ nhọc nhằn

học đòi ước mơ… 

 

Đan Thụy

 

 

 

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN