Tác giả: Bài viết của "PHAN NAM"

Tác giả: PHAN NAM

Chuyến xe ngựa về Bảy Núi – Phan Nam

Là tên cuốn sách tập hợp 19 truyện ngắn của nhà văn Trần Tùng Chinh vừa được NXB Văn hóa - văn nghệ ấn hành quý III.2017, đưa bạn đọc khám phá miệt vườn sông nước miền Tây qua những câu chuyện khắc khoải mơ hồ, lấp lánh tình đời, tình người.

THỊ ƠI! – Phan Nam

Thị ơi! E thẹn nhìn mây cao
Mùi hương thuở nào nhẹ nhàng thanh khiết
Thị không muốn rơi bị bà như cổ tích
Thị yêu anh bốn mùa. Thị ơi! Thị đừng rơi...

Nhà thơ Trúc Thanh Tâm – một đời tận hiến cho thi ca –...

Cách đây hơn hai năm, một chiều cuối tháng 05 năm 2015 tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ phương xa, bác gọi thông báo với tôi, bác vừa post tạp bút nho nhỏ của tôi trên blog vườn thơ trăng nguyên thủy.

PHAN NAM đọc “đi qua những mùa vàng”, của Hồ Huy Sơn

Biết bao kỷ niệm thời thơ ấu được nhà văn Hồ Huy Sơn gửi gắm vào từng trang sách trong tác phẩm mới “đi qua những mùa vàng” đầy xúc động, chân thực.

NGỦ RỪNG -Phan Nam

Tôi rất phục bố tôi ở cái khoản “ngủ rừng”, nghĩa là có thể ngủ liền mấy đêm trong rừng sâu và chỉ một mình. Chỉ cần mắc võng lên và chui vào, đốt một đống lửa trại thật to để sưởi ấm là có thể yên giấc

NHÌN VỀ PHÍA MÊNH MÔNG… -PHAN NAM

Tập thơ “huyễn hoặc ngày em” của tác giả Trần Nhã My vừa được NXB hội nhà văn ấn hành tháng 8.2017 thổi cơn gió mát lành vào lòng độc giả trong những ngày đầu thu.

TÌNH CA BIỂN – TỰ DƯNG / Phan Nam

 

Tôi đã nhớ về hòn đá mồ côi

Xác phượng hồng rất đẹp mỗi lần gặp gỡ

Dẫu rằng câu thơ rất vội

Khắc hàng ghế phút ngây ngô

NHỮNG BÔNG HOA GIẢ – BIỂN ĐỘNG / Phan Nam

 

cánh hoa không bao giờ rơi rụng

tình yêu không bao giờ rụng rơi

tôi tưới lên lớp bụi bám chặt

gọt hồng bé nhỏ thảnh thơi

GIỮA PHỐ NGÓNG PHỐ – Tạp bút Phan Nam

Có một lần sau khi uống cafe xong, trên đường về phòng trọ xe tôi hư giữa đường. Tự dưng đang chạy vù vù, gió thổi mát rượi hai gò má, đôi mắt thong dong ngắm nhìn phố xá thì bỗng nhiên cái phựt... đứt mất tay ga.

Nhà thơ Nguyễn Giúp: MỘT DÒNG SÔNG THƠ – Phan Nam

Tôi từng đọc câu thơ của tác giả trẻ Kai Hoàng: “tôi viễn xứ nhận ra điều có lẽ/ tim mỗi người đều chứa một dòng sông”, chắc hẳn vì trong tim mỗi người đều chứa dòng sông cho riêng mình nên thi ca đã tạc dựng ngôi đền đầy linh thiêng và bí ẩn.