Tác giả: Bài viết của "Nguyễn Thị Mây"

Tác giả: Nguyễn Thị Mây

TRỜI BỖNG XANH HƠN – Nguyễn Thị Mây

Tiếng dạ nghe như gió mùa xuân thổi qua hồn tôi mát rượi. Ánh mắt trong vắt của cô gái khiến lòng tôi bâng khuâng, xao động lạ kì. Tôi bỗng thấy trời xanh hơn, đời đẹp hơn.

ĐIỆU BUỒN TRĂM NĂM – NGUYỄN THỊ MÂY

Uyên sẽ xây dựng hạnh phúc với những sắc màu như thế. Tựa như chiếc cầu vồng vắt ngang đỉnh trời sau cơn mưa. Và, Uyên bỗng thấy mình hạnh phúc.

 

ĐÈN LÁ – Nguyễn Thị Mây

Trăng nhợt nhạt. Đêm vàng võ, ảm đạm. Hàng cây lặng lẽ đỗ bóng đen sẫm. Gió lùa những chiếc lá vàng rơi, tan tác trên nền đất. Hơi lạnh len vào cửa, mơn man. Ngàn ngồi co ro, hai tay vòng quanh gối, ủ rũ. Chốc chốc, nó liếc nhìn Mơ. Lòng nhói đau khi thấy em gái nằm thiêm thiếp, hơi thở mỏng manh như ánh trăng ngoài ấy.

Nguyễn Thị Mây

THẦM LẶNG TỎA HƯƠNG – Nguyễn Thị Mây

Phố khuya vắng ngắt. Quyên đã giặt sạch mớ quần áo nhưng chưa muốn vào nhà. Quyên yêu phố đêm, thích nhìn những cây cột đèn đứng chôn chân trầm tư đợi mặt trời. Quyên lặng ngắm những khung cửa đóng kín, say ngủ. Mọi thứ bất động, trừ Quyên .

LỜI TỎ TÌNH RẤT VỘI – NGUYỄN THỊ MÂY

Nắng bỗng dưng  mềm như lụa và trong gió bỗng thoảng đưa mùi hương hoàng lan ngày cũ. Tôi bối rối, thẹn thùng khi bắt gặp ánh mắt anh nhìn như ngày nào thầm thì lời tỏ tình rất vội.

Hình như nơi nấy trời đất đã vào xuân!

TRÊN HÀNH LANG NỘI TRÚ – Nguyễn Thị Mây

Làm sao anh biết được

Giữa buổi chiều đang rơi

Em đứng bơ vơ cùng với nỗi buồn

                  

TÀ ÁO TÂY THI – Truyện ngắn: NGUYỄN THỊ MÂY

Cánh con gái kín đáo hơn nữa. Họ len lén mở nắp rương quần áo ra nhìn và lựa chọn. Tần ngần chẳng biết mặc áo màu tím lục bình hay vàng hoa cúc, màu hoa ô môi hay sắc đỏ trời chiều.

TIẾNG GÕ CỬA ĐÊM – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY

Phố khuya vắng ngắt. Mưa tí tách gõ vào lòng đêm những giọt buồn thê thiết. Mặt đường loang loáng nước, ướt át, in bóng chùm đèn hoa dọc lối đi. Những vệt sáng choi chói màu mặt trời chiều.

LÝ DO – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY.

Quay mặt vào vách, Thư kéo mền trùm kín đầu. Tiếng nấc được nhốt kín trong lớp mền bông mềm mại. Khóc thỏa thuê, Thư cảm thấy nỗi đau lắng xuống, dịu hẳn đi. Nực quá! Thư tốc mền ngồi bật dậy, lầm bầm

BẾN ĐỢI – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY

Chiều xuống. Nắng trải dài trên mặt sông một màu vàng lấp loáng. Dòng nước tựa như tấm lụa nhấp nhô, uốn lượn, vắt hờ hững ngang ruộng đồng mênh mông, xanh ngát.