Tác giả: Bài viết của "HÀ VĂN SĨ"

Tác giả: HÀ VĂN SĨ

KHI CON ĐỌC THƠ THẦY. – Hà Văn Sĩ

Cuốn sách đời thầy giảng cứ như chơi
Giảng đường lặng im tiếng cười giòn bỗng vỡ
Bài ngôn ngữ khắc ghi một thời ai cũng nhớ
Theo bao lớp học trò đi dạo khắp muôn nơi

Trăng mười sáu & Chưa chạm tới chiều… – Hà Văn Sĩ

Chưa bao giờ môi em rung anh ơi 
Em lang thang trong dòng đời nhưng thôi
Tâm tư buồn treo trên cành xa xôi
Như mây chiều phiêu du đi muôn nơi...

Ô hay… & Chờ bay. …- Hà Văn Sĩ

Mở toang cửa sổ gió lao xao
Ngắm cả màn đêm thỏa ước ao
Em ở thị thành nên không biết
Miền quê mơ ngủ bóng tiên vào

Mơ & Có lúc – Hà Văn Sĩ

Có lúc buồn mở facebook làm thơ 
Tâm tư ngã làm nghiêng vần viết vội
Những thanh trắc đan xen làm thanh bằng nhức mỏi
Thơ chấm xuống dòng.
Nên em sang sông…

Giọt – Trăng ngái ngủ…./ Hà Văn Sĩ

Môi mặn muộn màng mê mẩn mệt
Mỏi mắt mơ màng mộng một môi
Thơ thẩn thì thầm thôi thì thế 
Thương thật thà thì thấm thía thôi.

Anh ở rừng – Hà Văn Sĩ

Nơi anh ở có hai mùa mưa nắng
Lá cao su rụng đầy nhưng đâu phải mùa thu
Những con dốc thấp cao những dãy nhà cao thấp
Giọng nói ba miền hòa điệu mến thương nhau

 

Vụng dại đường tu. – Trăng sau vòm lá…./ Hà Văn...

gặp em tôi lại lặng thinh
ấp a ấp úng như tình đôi ta
choàng tay ôm lấy thật thà
yêu thương chạm phải quê nhà ... dáng xưa.

(Trích)

nấn ná…& ở giữa câu chờ – Hà Văn Sĩ

tình yêu là khoảng đợi
khi không qua những cung bậc dại khờ
là chưa đủ để mơ
không hình hài để nhớ
vô tư như cậu học trò

 

Miệt quê & Nắng ngả phía không mùa – HÀ VĂN SĨ

mái chèo khua ánh trăng tan
làm lay động giấc mơ màng miệt quê
miệt quê níu ánh trăng thề
người ơi! em đợi người về .... ghét ghê!(Trích)

Chùm thơ BUỔI CHỢ PHÙ DU (6-7-8-9) HÀ VĂN SĨ 

Xa vắng quá thầy xưa, bạn cũ buổi chia tay nào biết nói năng chi vẫn con đường xuôi ngược dáng em đi chưa kịp nghĩ - giờ chia ly hoài niệm Chiều trống vắng sân ga hôm tiễn biệt em xa rồi thiên hạ thiệt ngu ngơ chẳng biết nhớ anh, dòng Hương cứ hững hờ đường Lê Lợi thẩn thờ rơi chiếc lá . . . . . .(Trích)