Tác giả: Bài viết của "Đan Thụy"

Tác giả: Đan Thụy

CÓ NHỮNG THẲM SÂU & NÓI… VỚI ANH – Đan Thụy​

Có chuyện tình
của tôi và người ấy
Xuyên thời gian
dìu dặt tận đáy lòng
Tiếng khao khát
nỗi đau lắng đọng
Vọng âm hoà
nốt lặng giữa mênh mông

SÔNG QUÊ – Đan Thuỵ

Ơi! Quê hương những chiều dần nhạt nắng
Cánh diều bay no gió vút tầng cao
Bông hoa dầu xoay xoay tròn nhí nhảnh
Ngỡ tay ai vũ điệu khỏa ráng chiều

TÂY NINH VÀ EM & LÀ ANH…- Đan Thụy

Không ai biết trên con thuyền nho nhỏ

Đã chở đầy thương nhớ thuở hồn nhiên

Em cõng nắng trên đôi bờ vai nhỏ

Để gió lùa tóc ngả nghiêng bay

THÌ THÔI…- Đan Thụy

hạnh phúc là khi em đã đi một khoảng xa

còn nghe tiếng anh dặn dò ấm như hơi thở 

còn những giấc mơ 

... em vẫn chẳng chừa nhớ thương

anh không hiểu em nghĩ gì

thì thôi!

GÓC ĐỜI… – Đan Thuỵ

Tôi đi qua bao mùa hạ nắng
Bỏ mặc nụ cười trôi về phía xa
Và đã thấy nỗi buồn gậm nhấm
Mùa gọi mùa thương chiếc lá long đong
 

Vẫn còn một mùa Anh – Đan Thuỵ

Ngày ấy !
em bước ra từ sự buông bỏ,
trên lối rẽ cuộc đời về nơi vô định,
không có hơi ấm bờ vai,
chỉ có chiếc bóng đổ liêu xiêu trên triền cỏ rối.

TỘI TÌNH CHỈ MỘT EM THÔI – Đan Thuỵ

Thu buông chiều nay rất đẹp
Câu thơ tỏa nắng hoa vàng
Em mơ một vòng tay ấm
Tưởng gần hoá rất... mênh mông

GIỌT NẮNG KHÔNG TÊN – Đan Thuỵ

Em về bên anh rất khẽ
Thoáng trời điểm chút mưa bay
Hàng cây trong chiều im vắng
Giấc mơ chợt vỡ quanh đời

ĐỪNG ĐỂ TÌNH … VUỘT BAY & GÓC ĐỜI… – Đan Thuỵ

Tôi đi qua bao mùa hạ nắng
Bỏ mặc nụ cười trôi về phía xa
Và đã thấy nỗi buồn gậm nhấm
Mùa gọi mùa thương chiếc lá long đong

KHI NGƯỜI ĐÀN BÀ … – Đan Thuỵ

Khi người đàn bà không còn cầm níu ước mơ...
đôi tay buông bỏ đợi chờ
đứng bên bờ ký ức ôm đoá vô tình
mặc cả thời gian