Tác giả: Bài viết của "Châu Thạch"

Tác giả: Châu Thạch

CHUYỆN NHỚ THƠ NHẬN NGƯỜI – Châu Thạch

Đây là câu chuyện có thật, hai người trong cuộc vẫn còn sống sờ sờ, họ còn làm thơ và còn có dịp say bí tỉ cùng nhau.

CHÙM THƠ SỐ MỘT CHO NGƯỜI PHỐI NGẪU – Châu Thạch

Mới biểt đời anh đã có em
Đủ rồi, chẳng ước có gì thêm
Em là tất cả là âu yếm
Để đá trong tim cũng hoá mềm.

NIỀM ĐAM MÊ TRONG “THẢ DỌC” , TẬP THƠ CỦA LÊ VĂN THẬT –...

“Thả Dọc” là một tập thơ nên đọc, để chiêm nghiệm một tâm hồn lạc quan  đi qua gềnh thác của đời người thì đẹp làm sao!!!

BÀN VỀ CÂU THƠ “ĐÊM ĐÊM HÀN THỰC, NGÀY NGÀY NGUYÊN TIÊU” – Châu...

 Kết luận: Bởi lý giải trên ta thấy rằng Nguyễn Du viết “Đêm đêm Hàn Thực ngày ngày Nguyên Tiêu” là một sự dùng chữ cố ý của tác giả, không phải là do “bị gò bó thanh điệu” mà ông phải “hoán vị ngày ngày với đêm đêm”.

TÌNH FAYCEBOOK TRONG BÀI THƠ “CHẢ BIẾT THẾ NÀO” CỦA THỊ QUỲNH DUNG LÊ...

Tôi chơi facebook đã nhiều năm và tôi viết cảm nhận thơ trên fay cũng nhiều. Với tôi trên facebook không có thơ rác, chỉ có thơ hay nhiều hoặc hay ít, thỉnh thoảng có thơ không hay mà thôi.

ĐỌC THƠ CỦA TÁC GIẢ “VUA ĂN MÀY” – Châu Thạch

Thật tình thơ Vua Ăn mày càng đọc càng thích, bài nào cũng có sắc thái lạ, môi miệng như đùa cợt nhưng  ý nghĩa thật hay.

NHÀ THƠ HƯ VÔ – “NÂNG GIỌT LỆ ÊM ĐỀM” – Châu Thạch

  Xuất bản tập thơ với tựa đề “tay nâng giọt lệ, nhà thơ Hư Vô lấy ý từ hai câu thơ “Ta quì xuống giơ hai tay bệ vệ/Để xin nâng một giọt lệ êm đềm” của Bùi Giáng, được ưu tiên đặt nó trên bài “Thưa”,

TẦN HOÀI DẠ VŨ, MỘT MÌNH BƯỚC ĐI, BƯỚC ĐI MỘT MÌNH – Châu...

Thơ Tần Hoài Dạ Vũ như một vườn hoa có quá nhiều bông hoa đẹp. Tôi nhắm mắt để bốc đại, được bông nào thì ngắm nhìn bông đó, viết về bông đó.

ĐỌC “NHẤP SÓNG HOÀNG HÔN” THƠ CA DAO – Châu Thạch

Chỉ cần đọc cái đầu đề bài thơ đã cho ta một sự thú vị rồi: “Nhấp sóng hoàng hôn”. Ta hãy nghe một vài câu thơ có chữ “nhấp”:

PHẢN BIỆN BÀI “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” CỦA PHẠM ĐỨC NHÌ –...

Vừa qua nhà thơ Phạm Đức Nhì có viết một bài “Bình thơ không bàn thi pháp” trong đó ông kết tội Châu Thạch, Nguyễn Bàng và Bùi Đồng là đã bình thơ không bàn thi pháp, theo lời ông là làm cho “thơ hay thơ dở đánh lộn sòng”.