Tác giả: Bài viết của "Bách Mỵ"

Tác giả: Bách Mỵ

NỖI BUỒN NỞ HOA NGẠT NGÀO THI VIỆN – Bách Mỵ 

 

Là hình ảnh duy nhất một đời không phải diễn

Chiếc đòn gánh hình đôi vai

Soi bóng mặt trời

Những bước chân nới lỏng con đường và cô đơn thít lại

 

Gửi buổi chiều này cho mẹ – Bách Mỵ

chùm khế treo trên cao là chùm khế ngọt nhất
cả con đường ngoái lại
nắng vẫn trong xanh
lá xếp màu vương vãi
mùa xuân không biết con nghĩ gì thì thôi

(Trích)

Con vẽ – Bách Mỵ

vẽ bầy chim sẻ sà xuống mái hiên
vẽ buổi sớm thơm mềm giấc mộng
tia nắng mới lọt bàn tay chìa hứng
giũ thanh xuân bên mái tóc đen bềnh

 

CHÉP GIẤC MỘNG RA NGOÀI ÁNH SÁNG – Bách Mỵ

Em thường đến những ánh mắt cất giữ
Sự cất giữ tràn dư một bình minh
hay chứa đựng vô hạn như một buổi chiều tắt nắng
Khi đưa lặng im lần giở cơn mơ

BIẾT BAO GIỜ TRỞ LẠI – Bách Mỵ

Biết bao giờ trở lại! 
Em khóc trên ngọn nguồn nỗi nhớ
Nơi thinh lặng dúi một điều dang dở 
Bàn tay xòe ra để nắng đâm chồi

. . . . . . . .(Trích)

ĐƯA EM VÀO HẠ  & ĐƯỜNG XƯA  – Bách Mỵ

Đưa em vào mùa sóng sánh đê mê 
Khi cặp vai trần còn đủ sức rủ rê khát thèm cháy bùng trong nắng Hạ 

GÀ ĐÃ GÁY BÊN KIA SÔNG – BÁCH MỴ

Sóng xô mạnh  Ai biết được đàn bà nghĩ gì trong mọi thời khắc? Và gió nữa, tôn hay áp đặt những ước muốn bình thường thành sóng cho những suy niệm rỗng bất động trong mọi quy trình dậy sóng . . . . .(Trích)

CON VẼ – Bách Mỵ

vẽ ruộng đồng vẽ nón lá nhấp nhô vẽ thoăn thoắt những đôi tay gặt hái vẽ đồi hoa tím,vàng chen cỏ dại vẽ cô đơn bên giếng nước không người ....(Trích)
BÁCH MỴ

LÀNG GỌI – Bách Mỵ

Làng gọi từ một cơn mơ chiếc áo thiếu nữ chưa phơi ra chỗ bờ rào bao giờ đêm nay đã mặc hết cuộc đời! bóng tối rặt tiếng cười ăn năn đêm xuất hành từ ngọn lửa.