Tác giả VĨNH THÔNG

0
87

 

 

 

 

 VĨNH THÔNG

– Sinh năm: 1996 – Quê quán: cù lao Năng Gù (An Giang)

– Sáng tác từ 2010, đến nay đã có tác phẩm văn thơ đăng trên các báo, tạp chí: Văn nghệ TW, Văn nghệ Quân đội, Văn nghệ Tp.HCM, Thất Sơn… và nhiều trang mạng

 CÁC TÁC PHẨM TÂM ĐẮC 

 

MÁU THƯƠNG HỒ

Ta vẫn về đây bên trang văn

Bên khung cửa nhỏ mỗi hôm rằm

Bên dòng sông chảy qua đời mẹ

Để đêm về cấu xé nỗi băn khoăn.

 

Mộng thương hồ thì cứ đầy trăng

Mà nỗi nhớ chưa một lần nguôi được

Chiếc xuồng nhỏ vẫn xuôi về phía trước

Như cuộc đời vỗ ngọn sóng phù du.

Nghe nước mắt mẹ giữa mùa thu

Canh cho dòng sông thức giấc

Sông lại canh cuộc đời người ngư phủ

Đi một vòng vẫn trở lại chốn xưa.

Máu thương hồ cứ rong ruổi nắng mưa

Như con chim mơ về đất hứa

Lênh đênh mái chèo, lắc lư cây bẹo

Chiếc xuồng đời khăm khẳm tiếng đờn ca

Ca rằng: "Anh, công tử không nhà…"

 

Bỏ kiếp thương hồ ta lang thang

Hôm ra đi dòng sông không tiễn biệt

Đã quên mái chèo thì còn gì cây bẹo

Ra đi mà thổn thức trăm ngàn.

 

Thôi thì ta lại quay về bến

Cũng xuồng bần, cũng sên sến đờn ca

Cũng là: "Anh, công tử không nhà…"

 

Năng Gù 12/8/2010

 

* * *

NGẪU CẢM MÙA ĐÔNG TỚI

 

Mưa nặng hạt

Không đủ làm tăng rét buốt đêm đông

Cái lạnh thấm qua những vết sước lòng

Và ngấu nghiến một chuỗi ngày

Cay đắng

Thổi tất cả… bay đi.

 

Đường phố về đêm tĩnh mịch

Vắng hoe

Loáng thoáng tiếng chổi tre xào xạc quét đường…

 

Tôi bỏ lại thành phố sau lưng

Khi nó chỉ còn lại hai gam màu loang lổ

Sáng và tối. Tranh giành.

Quán vỉa hè vẫn sáng đèn đón khách

Cô hàng rong vẫn còn cất tiếng rao

Bác xe ôm vẫn chưa về nghỉ

Mà dòng người

Thì cứ đổ về đâu.

 

Mùa đông khắc nghiệt

Chợt nhớ người ở xa có ấm ?

Chiếc áo cũ sờn vai mỏng mảnh

Cứ phong phanh giữa gió bấc tràn về

Nỗi buồn đọng thêm…

Ánh lửa le lói đêm

Làm sao bớt lạnh

Tiếng xe cót két ngoài đường

Ồ ! Cô bán bông vẫn vất vả khẩn trương

Đi giao hàng cho kịp phiên chợ sáng.

 

Nắng đã hắt vàng khung cửa nhỏ

Ừ, thì trời đã…

Hừng đông.

 

Đông 2010

 

* * *

MAI TA VỀ

 

Ngày mai, ngày mai…

Ta sẽ đi về cuối nẻo đường

Để đôi chân trần bao ngày rong ruổi

Được giật mình khi đạp đất đồng khô.

 

Ngày mai, ngày mai…

Về với mẹ

Với buồn vui bao kỉ niệm giản đơn

Không có gì, nhưng cứ về đi, ta nhỉ ?

Ở chốn xa

Chắc có người tóc bạc ngóng ta về.

 

Ngày mai, ngày mai…

Ta về choáng ngợp hồn quê

Bờ cỏ dại căng tròn những miền xanh cổ tích

Những nhánh tràm đung đưa trong yên tĩnh

Đất tổ tiên… nay ta đã về đây !

 

Ta đi tới nhân gian cười khóc

Quay mặt ra sau – bến cũ đã đến rồi

Ngày mai về nhé ta ơi !

 * *

TÌM LẠI TA

 

Tìm ta

Nơi cánh đồng ngày nào nắng cháy

Những cánh diều

Những con kinh

Giờ chỉ là hoài vọng

Xa xôi.

 

Tìm ta

Cà phê vỉa hè một chiều cuối năm lặng ngắt

Một mình và một ly đen đắng

Thiếu bạn bè…

Còn gì ?

Khi chỉ một mình ta.

 

Tìm ta

Giữa bao bộn bề ngược xuôi hoang tưởng

Những vui buồn, những yêu thương xưa cũ

Cũng lãng đãng

Như gió như mây

Bay nhẹ qua mình.

 

Tìm ta

Tìm lại những hơn thua thành bại

Tình yêu, thù hận và khát khao ngang trái

Chợt thấy mình

Nhỏ nhoi và khờ khệch giữa đời.

Biết rằng ta phải về đâu ?

 

Một ngày ta tìm lại mình

Thôi thì cứ tìm lại một thời còn biết thương biết nhớ

Dẫu rằng…

Thời ấy đã xa.

 

31/1/2011

 

* * *

QUÁN LẠ VEN SÔNG

 

Quán ven sông người ta kêu quán lạ

Bình rượu quê thằng bạn đã ngà say

Quán ven sông không tên không bảng hiệu

Dành riêng ta, mặc sức mộng đêm ngày.

 

Ngã ba sông có chở ta về xứ

Mười mấy năm đi mãi không về

Ngồi ở quán, lục bình trôi ngang mặt

Nhìn ở đâu cũng phảng phất dáng quê.

 

Rồi cũng chỉ còn mình ta với quán

Những đàn chim đã vỗ cánh bay về.

Chim nhớ quê. Ừ thì ta cũng nhớ

Chim về quê. Ta lại chẳng được về.

 

Không về được…

Thôi thì đành ngồi quán

Nhìn lục bình để bớt nhớ quê.

* * *

PHỐ CẦN THƠ VÀ ĐÊM

 

Đêm Cần Thơ phố thở xao xác dài

Chập choạng đèn vàng soi quán nhỏ

Vơi vơi khói, nồi cháo đêm vội vã

Khối tất bật ngày đọng lại trên những tiếng lanh canh.

 

Đêm Cần Thơ chiếc cầu vắt ngang thế kỷ

Lấm tấm sóng vỗ bờ, lấm tấm bùn non

Đâu rồi chuyến phà xưa cũ ?

Đâu rồi nỗi đợi chờ em bên đó… anh sang !

 

Đêm Cần Thơ, thành phố trẻ mênh mang

Phố đông vui sao lại có nỗi buồn đâu đây rất lạ

Vứt vội ra xa cái chồn chân vội vã

Ta chậm nhóm mình dưới những ô cửa chiêm bao !

 

Cần Thơ, đêm tháng sáu

 

* *

NHỮNG NGƯỜI MÓC ĐẤT

 

Giữa đầm mênh mông nước

Mẹ lặn bùn

Cha móc đất

Những hạt phù sa dang rộng từng ngày.

Một tấc… Hai tấc…

Một thước… Hai thước…

Rồi trồng cây

Rồi dựng nhà

Rồi sẽ thành làng, thành xóm.

 

Giữa bao la

Đất mẹ cha rướn mình ngó trời trong vắt

Con leo lên chập chững bước đi

Những ước mơ bén rễ từ khi…

 

Bất chợt

Bão tới

Cuốn đất đi

Cuốn những ước mơ con

Cùng mẹ cha chảy theo con lũ.

Con bị sóng tấp vào một bụi tràm

Nước mắt rưng rưng.

Những ước mơ đứt quãng giữa chừng.

 

 V.T

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN