Tác giả Thái Quốc Mưu

0
77

* Mời đọc thêm truyện ngắn “Ngọn lửa cuối đời” để hiểu thêm nỗi nhớ xa quê của nhà thơ TQM

Hoạt động văn học: 

* Đến Hoa Kỳ, ngày 22-2-1992, cư ngụ tiẻu bang Georgia đến nay. – Chủ nhiệm/chủ bút tạp chí Kiến Thức Phổ Thông Dân Việt, 12/95.
– Chủ nhiệm trang nhà: lieutiensinh.com và lieutiensinh.org
– Đệ nhất Phó Chủ Tịch Trung Tâm Văn Bút Đông Nam Hoa Kỳ & Florida.
– Hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại / Văn Bút Quốc Tế.
– Hội viên Văn Bút Indochinese Write Inexite (Văn Bút Đông Dương).
– Hội viên Hội Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại.
– Hiện diện trên 30 tác phẩm văn học, trên 60 tạp chí, đặc san, Website, Radio ở Hoa –  Kỳ, Úc, Pháp, Canada và Việt Nam.
– Có tên trong tập Bút Luận Lưu Dân Thi Thoại, Cội Nguồn.
– Có tên trong Kỷ Yếu Văn Học, Cội Nguồn.
– Có tên trong Tự Điễn Văn Nghệ Sĩ Việt Nam của Phan Ni Tấn.

 

* Đã xuất bản: – Gió Quyện Hương Đồng (văn, thơ), Dân Việt, Inc. 1998
– Phía Sau Cuộc Đời (truyện vừa), Dân Việt, Inc. 1999
– Kỷ Vật Cho Đời (thơ), Dân Việt, Inc. 2008
– Như Giọt Sương Sa (thơ), Dân Việt, Inc. 2008
– Truyện ngắn Thái Quốc Mưu, Dân Việt, Inc. 2008
– Thơ Tứ Tuyệt Thái Quốc Mưu, Dân Việt, Inc. 2008
– Tản Mạn – Chuyệt Vặt Đời Thường, Dân Việt, Inc. 2008
– Thơ Đường Luật Thái Quốc Mưu, Dân Việt, Inc. 2008

 

* Quan niệm sống: – Yêu đời, yêu người, hòa thuận, nhân ái, chân thật,… yêu non sông tổ quốc, tuyệt đối không làm chánh trị, tuyệt đối tuân hành pháp luật quốc gia (điều gì nhà nước cấm không làm).
 
* Sở thích:
Làm từ thiện, vui chơi cùng bằng hữu, du lịch đó đây.

 

* Tác phẩm tiêu biểu:

 

Vịnh cái trống

 

Cái mặt căng căng vẻ lạnh lùng.
Óc đầu chẳng có, ruột gan không!
Nên, hư chẳng khỏi tay người khiến,
Lớn, nhỏ không qua ý kẻ dùng.
Có mắt không tròng nên nhục xác,
Vô hồn, lớn tiếng mới khòm lưng.
Nghe qua những tưởng vinh vang đó!
Tận mặt mới hay nỗi khốn cùng!

 

Vịnh cây sào


Vóc thẳng, lòng ngay đứng giữa trời.
Nặng tình sông nước mãi không thôi!
Vung lên ác điễu hồn chao đảo,
Thọc xuống kình ngư vía rụng rời.
Bốn cõi mênh mông vầng nguyệt chiếu,
Một đời rực rỡ ánh dương soi.
Gió mưa – Mặc gió mưa vùi dập!
Sông nước nặng tình – Mãi mãi thôi.

 

 

Đời

 

“Không biết nay ta mấy chục rồi? Mà sao mái tóc bạc như vôi!”
Tuổi đời bão táp ùn ùn tới,
Cuộc sống thủy triều mãi mãi trôi.
Danh lợi thét gào, đòn sấm sét,
Nhân tình rơi rụng, mảnh ơ nồi.
Tuổi tăng theo nhịp đời thu hẹp.
Trí tĩnh, tâm nhàn – Chốn thảnh thơi!
 
 

Đại thụ

 

Thẳng lưng cao vút giữa không trung. Xòe tán che quanh khắp một vùng.
Mặc kệ gió cuồng xoay bão táp,
Sá gì sấm dậy thúc cơn dông.
Quản chi chiếc lá vàng rơi rụng,
Mà ngại cành khô mục đổ tuôn?
Đứng giữa đất trời cùng nhật nguyệt.
Lẽ nào e ngại lớp rêu phong.

 

Giận nhau    Giận lắm đó, nhưng mà không nở nói.Sợ em buồn,
Trời đất cũng chao nghiêng.
Anh lặng im
– Chờ…
Chờ… Vội nhấc phone lên!
Đầu bên ấy, tiếng ai xa lạ quá!
Anh mòn mỏi đợi chiều lên nắng hạ,
Mà không hay,
Thu đã bước lên thềm!
Lòng nhủ lòng,
Mình hãy cố quên!
Quên trong nhớ,
– Là nhớ triền miên mới lạ!
Trong câm nín
– Thời gian bao nghiệt ngã.
Nhớ thương nhiều
– Mà tự ái cũng nhiều theo.
Rồi một hôm,
Chuông điện thoại bỗng reo đều.
Anh hờ hững,
– Không thèm, nhưng… lại nhấc.
Từ bên ấy, giọng em:
“Anh đấy hả?”
Anh lặng người, nghe thương quá! Quá đi thôi!
Lòng rộn vui,
– Nhưng ấm ức chẳng nên lời.
Nghe em nói,
Anh lặng nuốt từng hơi thở.
Trong phút chốc, anh thấy lòng mình mở ngõ
Và nghe hồn…
Bỗng vụt thoắt bay lên.       Một mình mình hỏi – Một mình thưa
  Mình ta – Ta hỏi thằng ta:“Cuộc đời sóng gió, phong ba thế nào?
Thưa rằng: “Sao chẳng ra sao!
Như cơn mộng mị lẻn vào hư vô”.
Hỏi: “Trong cuộc sống xô bồ,
Niềm tin, ước vọng, mộng mơ,… những gì?”
Thưa rằng, “Ba cái chi chi,
Nhục, vinh – Vinh nhục chai lỳ thời gian”.
Hỏi: “Lòng xuân vẫn rộn ràng,
Bây giờ “chất lượng” ngang hàng thuở xưa?”
Đã hỏi, thì phải xin thưa:
“Tâm hồn sảng khoái như mùa trăng treo.
Đôi chân vững chãi leo trèo,
Núi, non, đồi, dốc, cung đèo cũng kham”.
Hỏi: “Đời tóc đã hoa râm,
trải qua cuộc sống thăng trầm, nổi trôi,
và trong cuộc sống con người,
nỗi đam mê nhất cái thời đã qua?”
Mình ta – Ta đáp cùng ta:
“Nỗi đam mê nhất – Nói ra chúng cười…
Sống sinh ở giữa Đất, Trời,
Kẻ lừa bản chất – Lựa lời dối quanh.
Chẳng thèm cái bã hư danh,
Ta đam mê những tấm thân diễm kiều…”   Thái Quốc Mưu
 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN