Tác giả ĐẶNG THỊ QUỲNH HƯƠNG

0
57

 

Đặng Thị Quỳnh Hương

 

Năm sinh: 1980

Quê quán: Tiền Giang

Địa chỉ hiện nay: Tiền Giang

Quá trình sáng tác: Bắt đầu làm thơ và viết truyện ngắn năm 15 tuổi. Các bài viết đầu tay được đăng ở Tạp chí Văn nghệ Long An (Hội văn học nghệ thuật Long An), báo Áo Trắng, Mực Tím… Sau này làm thơ và viết truyện ngắn chủ yếu tham gia báo mạng với nick name “Tôi là Quỳnh”.

Các tác phẩm tâm đắc :

 

Rưng rưng hoa điệp chiều không hát.

Người đã về chưa? Muộn tháng ba

Tóc xanh lãng đãng dệt mây ngà

Mi cong một giấc đời hư ảo

Năm ngón tình ru đêm phôi pha.

 

Người có âm thầm ngang bến sông

Cười cho héo hắt nhạt môi hồng

Xếp áo thêu hoa chừng hò hẹn

E ấp tìm nhau buổi xuân nồng.

 

Rồi biết hôm nào khoe áo bay?

Tháng ba buồn quá em không hay?

Hoa điệp vàng theo từng nỗi nhớ

Không khóc mà sao khoé mắt cay?

 

Gió thốc chiều rơi những đợi chờ

Nhạt nhòa hoa nắng biết là mơ

Nên vui để ngỡ mình đang trẻ

Buồn cũng vừa lên lệ xác xơ.

 

Tiếng hát tàn rồi câu dạo cuối

“Trưng Vương khung cửa” một thu nào

Lang thang giữa khoảng đời tiếc nuối

Mùa vắng người về trong hanh hao.

 

 Xin gửi về xưa tình đã nát

Bến sông đơn lạnh một con đò

Rưng rưng hoa điệp chiều không hát

Tan tác xuân thì trôi hoang sơ…

 

Trăng muộn

 

 

Phía cuối cùng tắt nến hoàng hôn Ta đứng đợi giữa hai chiều rong rủi
Nơi em đi qua tiếng bước chân lầm lũi
Nơi anh về hoang vắng ngõ lạ quen

Những cuộc tình chưa kịp gọi thành tên
Cúi mặt xuống để biết mình cay đắng
Thôi ngỡ ngàng mà trong cùng sâu lắng
Có chút gì mặn lắm khẽ khàng tuôn

 

Vẫy tay chào hạnh phúc, đau thương
Cho rạn nứt một lần. thêm lần nữa
Cho yêu đương lịm dần ánh lửa
Cho xuân thì rưng rức muộn mùa trăng

Về đi em một tối mưa giăng
Tìm bàn tay sưởi chút hơi nồng ấm
Gầy con tim và mắt môi lạnh lắm
Đau cõi tình, buồn thấm nỗi niềm riêng

 

Có nơi nào sau giấc du miên
Anh và em nghẹn ngào góp mặt
Những mãnh vỡ trở thành vụn vặt
Những tâm hồn chắp vá lành nguyên

 

Ta đi tiếp con đường dù gian khó
Tương lai nào thì cũng có lẽ vui
Anh bỏ sau lưng đá sỏi một thời
Em cũng khóc quãng đời mình bụi bặm

Anh tìm em khi muộn màng buổi sớm
Còn gì đâu hai quá khứ bộn bề
Ta trân trọng những vết tình son trẻ
Cắt cứa tim mình loang lổ vết đau

2008

 

 

Gửi mênh mang ngày tháng cũ

 

 

Em viết bài thơ cho anh

Con đường mùa thu không lá vàng lác đác

Mười năm trở về

Như trẻ thơ ngơ ngác

Lạc nửa đời người… Sao mãi trốn tìm nhau.

Em viết bài thơ trang giấy cũ hanh hao

Gửi cho riêng tư chiều nào mưa bạc trắng

Tháng mười ươm nụ cười quên cay đắng

Mắt quên chờ xa vắng những hoàng hôn.

 

Bài thơ đầu tiên

Gom góp vụn về cung bậc ngã nghiêng

Đi trong mùa xưa ngỡ mình xuân trẻ

Bồi hồi buổi hẹn hò sao rơi lặng lẽ

Cho đường về soi niềm nhớ chênh vênh…

Sâu lắng điều gì…sâu lắng gọi tên

Bạc trắng đường mưa xoáy ngang tâm tư

…buồn lên mờ phủ

Bài thơ đầu tiên gởi mênh mang ngày tháng cũ

Giữa bộn bề… xin đâu đó chút hồn nhiên…

 

 Tân An 05/10/2010.

 

 Đ.T.Q.H 

 

0 BÌNH LUẬN