RU TÌNH & GỬI – Hương Ngọc Lan

0
214

 

              12509474_500229536850614_1109706453551975599_n

RU TÌNH

Ru em giấc mộng vô thường

Cho ta một thoáng cuối đường phù du

Ru em vào cõi vô ưu

Cho ta về chốn thiên thu tình sầu

Ru em bằng chuỗi kinh cầu

Cho ta trả hết nỗi sầu nhân gian

Ru em một chút bình an

Cho ta đếm giọt thời gian… kiếp người

Ru em vẫn thắm nụ cười

Cho ta ngồi khóc phận đời … hư không!

 

 

GỬI

Có những nỗi buồn… chẳng biết gửi vào đâu?

Gửi vào mây… Mây xua vào miền hư ảo

Gửi vào gió… Gió đớn đau thành giông bão.

Xoáy cuộc đời trong cơn lốc hanh hao

 

Có những nỗi buồn… chẳng biết gửi vào đâu?

Gửi vào cây… Cây gục đầu ủ rũ

Mặc thời gian in hằn rong rêu phủ

Bên đường đời nên trút lá tàn thu…!

 

Có những nỗi buồn… chẳng biết gửi vào đâu?

Gửi vào đêm… Đêm khắc khoải canh thâu

Gửi vào trăng… Trăng hờn tủi khuyết sầu

Đành chôn dấu nỗi buồn trong câm lặng

 

Có những nỗi buồn… chẳng biết gửi vào đâu?

Gửi trời cao… Trời chuyển màu mây xám

Gửi vách đá… Thấy chênh vênh rêu bám .

Rơi xuống cuộc đời thành vết sẹo thời gian

 

Có những nỗi buồn… chẳng biết gửi vào đâu?

Gửi vào sông… Sông thăm thẳm vực sầu

Lặng lẽ trôi theo dòng về biển cả

Hóa sóng bạc đầu gào thét giữa đại dương

 

Có những nỗi buồn… chẳng biết gửi vào đâu?

Gửi cánh chim. Chim xa mãi nghìn trùng

Gửi cánh diều… Diều giật mình băng gió

Bay ngược về miền hoang dại hư vô

 

Có những nỗi buồn… chẳng biết gửi vào đâu?

Gửi cung đàn… Đàn chùng dây lạc phím

Gửi vào Anh… Anh vô tình như nắng

Cứ lạnh lùng… cháy khát miền cỏ – em …

Hương Ngọc Lan  (Tiền Giang)

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN