QUI ĐỊNH KHI CỘNG TÁC VỚI VĂN NGHỆ ĐẤT ĐỨNG

6
577

 

MỘT SỐ QUI ĐỊNH KHI CỘNG TÁC VỚI VĂN NGHỆ ĐẤT ĐỨNG

Thế là website Văn nghệ Đất Đứng (datdung.com) đã có giao diện mới nhằm đáp ứng nhu cầu thưởng thức văn học nghệ thuật của quần chúng ngày càng hoàn thiện hơn. Sau hơn 8 năm hoạt động với giao diện cũ với tiêu chí: Nơi trao đổi và ươm mầm văn học – Giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa Việt Nam, datdung.com đã được bạn đọc và bạn viết quan tâm cộng tác với hơn 500 tác giả khắp vùng miền, cả tác giả ngoài nước.

Hiện nay, nhu cầu tiếp cận thông tin, ngoài máy tính cố định ở nhà và laptop, đa số bạn đọc đều sử dụng điện thoại thông minh. Để đáp ứng yêu cầu các bạn truy cập xem trang Văn nghệ Đất Đứng nhanh hơn, thuận tiện hơn ở bất cứ nơi đâu, Ban quản trị datdung.com đã thiết kế giao diện mới. Các bạn có thể tìm đọc những chuyên mục, bài viết cần thiết trên trang web mà mình ưa thích. Ban quản trị datdung.com chủ trương nâng cao chất lượng trang web với hy vọng được các bạn quan tâm và nhiệt tình cộng tác hơn nữa. Trang web được thiết kế dưới 3 dạng: website, phiên bản sách giấy (Tuyển tập Đất Đứng) và liên kết facebook.

Hướng dẫn cách truy cập và đọc bài:

– Trên trang web, các bạn click vào thanh trình đơn để đọc các chuyên mục: THƠ QUÁN, VĂN CÁC, LÝ LUẬN – PHÊ BÌNH, GÓC THƠ ĐƯỜNG LUẬT, GIỚI THIỆU BQT ĐẤT ĐỨNG; … mỗi chuyên mục gồm có các thể loại bài viết liên quan.

– Ngoài ra trang web còn có các tiêu đề khác nhằm phục vụ cho các bạn truy cập và đọc nhanh hơn các bài viết mới, quan trọng: Tiêu điểm (đọc các bài viết được đọc nhiều nhất trong ngày), Tác phẩm hay (bài viết được BQT bình chọn trong tuần), Chuyên mục (đọc các bài viết được thể hiện trên trang), Bài viết mới, Kết nối Đất Đứng trên facebook, Bạn đọc với Đất Đứng…

– Trên mỗi trang bài đều có các bài viết liên quan, của tác giả. Các bạn muốn tìm trang riêng của mình thì click vào tên tác giả, trang sẽ hiện ra tất cả bài viết của bạn đã đăng trên Đất Đứng.

Một số qui định khi cộng tác:

– Bài viết được định dạng theo font Times New Roman, cỡ chữ 14, gởi bằng file, ảnh gởi file riêng, không chấp nhận ảnh trên bài viết.

– Bài viết gởi trực tiếp qua email của người phụ trách. BQT không chịu trách nhiệm bài viết bị thất lạc khi gởi không đúng người phụ trách.

– Các bạn click vào thanh trình đơn chuyên trang: GIỚI THIỆU để biết chuyên mục, tiểu mục người phụ trách và email từng người.

– Do datdung.com hoạt động phi lợi nhuận nên bài đăng không trả nhuận bút.

Để datdung.com ngày càng khởi sắc, đáp ứng như cầu văn học nghệ thuật của bạn đọc, mong các bạn nhiệt tình cộng tác với tinh thần trách nhiệm cao.

Trân trọng

BAN QUẢN TRỊ ĐẤT ĐỨNG

6 BÌNH LUẬN

  1. Mấy bửa nay tôi thấy phần thảo luận của mọi người không nổi lên ở Trang Chủ như trước đây để bạn đọc theo dõi và đọc. Tôi thấy phần nầy rất hay và là một ưu điểm của web Đất Đứng.. Các web khác phần nầy không sống động và hay như ở web ta. Tôi biết có nhiều bạn đọc thích đọc phần nầy không thua chi đọc bài ở các trang thơ văn. Vậy nếu được, kính đề nghị quý ban Quản Trị cho hiển thị lại phần thảo luận giống như trước đây để bạn đọc tiện theo dõi những thảo luận của mọi người dễ dàng hơn ./.

  2. Tạp văn: Cải cách giáo dục và chuyện một con khỉ

    Chiều chủ nhật, tôi dùng xe gắn máy chở một người bạn là thầy T. – một nhà giáo dạy vật lý lớp 12 của một trường tại quận Bình Thạnh. Xe đang chạy bon bon trên đường nhựa lớn thì bất ngờ có một chiếc xe gắn máy từ trong hẻm chạy xộc ra. Tôi vội vã thắng gấp, rất may là xe không tông vào chiếc xe chạy ẩu kia, nhưng cũng khiến tôi và cả thầy T. một phen hoảng hốt vì cả hai hầu như cùng ngả người chúi nhủi về phía trước.

    Cầm lái chiếc xe gắn máy từ trong hẻm chạy ra là một thanh niên còn rất trẻ khoảng hơn hai mươi tuổi. Anh ta nhìn chúng tôi rồi càu nhàu:

    – “Cắm đầu” chạy chi cho cố vậy hai cha?

    Thấy gã thanh niên nặng lời với những người lớn tuổi, tôi liền trả đũa:

    – Em cũng “cắm đầu” chạy từ trong hẻm ra đó thôi! Với lại chúng tôi đang chạy trên đường lớn còn em từ trong hẻm chạy ra, theo luật đường bộ thì chúng tôi được ưu tiên hơn. Xe em phải nhường xe chúng tôi mới đúng luật giao thông.

    – Ưu tiên cái con mẹ gì! Lần sau hai cha còn chạy ẩu như vậy đừng trách thằng này sẽ đích thân tẩm liệm xác cho hai cha đó nghen!

    – Ê! Thằng kia! Đề nghị mày nói năng đàng hoàng một chút, không được chửi thề lung tung…

    – Mẹ, tui cứ chửi đó! Hai cha làm gì tui? Đâu có luật nào cấm người dân chửi thề đâu?

    Nói xong gã thanh niên rồ ga thật lớn, phun khói mịt mù rồi phóng xe đi. Tôi định đuổi theo thì thầy T. ngồi sau lưng níu áo tôi, nói nhỏ:

    – Thôi nhịn đi, cho lành! Ăn thua làm gì với cái thứ vô văn hóa đó!

    Nghe lời thầy T., chúng tôi tấp vào một quán cà phê ven đường. Vẫn còn bực mình vì chuyện khi nãy, tôi ấm ức nói:

    – Thằng nhỏ đó mất dạy thiệt!

    – Nó là học sinh cũ của trường tôi đó!

    – Học trò của ông hả?

    – Không, tôi không dạy nó nhưng nó là một trong những học trò của trường. Tôi nhớ mặt nó vì nó nhiều lần ngủ trong lớp bị đưa xuống phòng giám thị…

    – Như vậy nó cũng phải biết ông chứ? Sao gặp ông nó cứ chửi lung tung vậy?

    – Học trò bây giờ gặp thầy cô ngoài đường tránh mặt không chào là chuyện thường, còn thỉnh thoảng chửi cả thầy cô cũng không còn là chuyện hiếm nữa. Ông không theo dõi báo chí thường xuyên à? Văn hóa người Việt của chúng ta đang ngày càng xuống cấp trầm trọng. Chuyện va quẹt xe cộ đường phố cũng thế. Có một câu nói thế này: “Nhịn là nhục! Cự là gục!”. Khi tham gia giao thông trên đường lỡ có xảy ra va chạm gì thà nhịn nhục là hơn, còn cứ phồng mang trợn mắt cự cãi nhiều khi phải rước họa vào thân. Có nhiều án mạng xảy ra chỉ từ những chuyện rất nhỏ nhặt: xe này chỉ tông nhẹ vào xe kia, nhưng lời qua tiếng lại, rồi rút dao đâm người chỉ vì bị đuối lý trong khi tranh cãi phần phải thuộc về mình. Kết quả là kẻ vào tù, người ra nghĩa trang.

    – Đáng sợ thật! Thế với tư cách là một nhà giáo ông nghĩ nguyên nhân gì đã khiến văn hóa người Việt chúng ta xuống cấp trầm trọng đến như vậy?

    Thầy T. trầm ngâm hồi lâu bên ly cà phê rồi nói:

    – Có rất nhiều nguyên nhân. Nhưng nguyên nhân chính, thứ nhất vẫn là sự buông lỏng giáo dục trong gia đình của cha mẹ; thứ hai là sự thờ ơ, thiếu quyết liệt với tội phạm của những người có nhiệm vụ phải bảo vệ luật pháp; và thứ ba là những sai lầm trong cải cách giáo dục.

    – Sai lầm trong cải cách giáo dục? Ý ông nói là nhà trường?

    – Chính xác là từ Bộ Giáo dục thì đúng hơn. Giáo viên chúng tôi bây giờ rất sợ mấy cái từ “cải cách giáo dục”. Người ta thực hiện “cải cách” để được giải ngân hàng chục ngàn tỷ từ ngân sách nhà nước làm kinh phí. Ai được lãnh tiền triệu, tiền tỷ không biết, còn giáo viên chúng tôi phải đi học, đi thi theo chương trình họ đề ra thật vất vả. Kết quả của những lần “cải cách giáo dục” thì mấy năm nay ông cũng thấy đó, báo chí đã đăng tải rất nhiều: hết phân ban rồi lại bỏ phân ban, hết giảm tải rồi tích hợp, cứ rối tung cả lên nhưng chất lượng học sinh cứ ngày càng đi xuống. Nói thật học sinh trước cải cách giáo dục đâu có vô lễ nhiều như bây giờ. Đau lòng nhất mới đây ở Quảng Trị, báo chí phát hiện có nhiều học sinh đang ngồi học ở lớp 7 nhưng không viết đúng được tên của mình!

    – Cái đó nguyên nhân chính phải là thầy cô chứ?

    – Đồng ý, nhưng các giáo viên phải dạy đúng chương trình của Bộ Giáo dục đề ra. Ai dám dạy sai phân phối chương trình của Bộ sẽ bị đào thải khỏi ngành. Vì vậy nguyên nhân chính không thể chối cãi được vẫn là do chương trình “cải cách giáo dục”!

    – Ừ, cũng là do còn nhiều trường học chấp nhận “sống chung với gian dối, thở chung với dễ dãi” để có cho được những bảng báo cáo thành tích màu hồng. Các lớp tiểu học bây giờ toàn là học sinh xuất sắc, để tìm được một em bị đánh giá học lực trung bình cực kỳ khó; tỉ lệ học sinh đậu tốt nghiệp lớp 12 năm nào cũng xấp xỉ một trăm phần trăm, cứ như nền giáo dục của nước chúng ta là ưu việt nhất nhì thế giới vậy. Tôi có một nhỏ cháu gọi tôi bằng chú, nó vừa thi rớt đại học xong, học hành thì lười biếng. Suốt ngày nó cứ nói dối với cha mẹ hết bị nhức đầu đến đau bụng, để được cha mẹ xin phép cho nghỉ học, thế mà học bạ của nó cuối năm vẫn được đánh giá đạo đức là tốt! Và cái thằng lái xe ẩu chửi tôi và ông khi nãy không chừng đạo đức của nó trong lớp vẫn là tốt không biết chừng!

    Thầy T. mỉm cười nói tiếp:

    – Tôi còn nhớ khoảng năm 2003, lúc đó chúng tôi lại phải tiếp tục bản trường ca khăn gói đi học cải cách giáo dục. Giảng viên dạy Phương pháp giảng dạy mới là một thầy còn rất trẻ, chỉ hơn ba mươi. Ngay những phút đầu tiên vào bài học, giảng viên này đã phê phán câu “Tiên học lễ, hậu học văn” của ông cha ta. Theo giảng viên vì “phải học lễ” nên người xưa đã đào tạo ra những lớp học trò thiếu óc sáng tạo, chỉ biết khúm núm vâng lời như một cái máy trước các thầy đồ. Còn phương pháp giảng dạy mới (cải cách giáo dục), chắc chắn sẽ đào tạo ra những lớp học sinh năng động, biết tranh luận và biết làm chủ các công nghệ mới.

    – Cũng có lý đấy chứ!

    – Đâu có ai nói là sai! Nhưng quan trọng là có thực hiện cải cách đúng như đã nói hay không mà thôi! Buổi học hôm đó có rất nhiều giáo viên lớn tuổi bất mãn nhưng không một ai có ý kiến. Giờ nghỉ giải lao, một thầy giáo sắp về hưu đã nói với tôi: cứ cải cách giáo dục theo kiểu xem nhẹ truyền thống “tiên học lễ” của dân tộc, không xem trọng đạo đức, chắc chắn chúng ta sẽ chỉ đào tạo ra những con khỉ!

    – Có một con khỉ trong phim của Trung Quốc đã dám quậy nát cả thiên đình đó ông!

    – Đó là con khỉ trong tác phẩm kinh điển Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân. Sư phụ đầu tiên của anh khỉ này là Bồ Đề Tổ Sư, ông ta chỉ lo truyền thụ 72 phép thần thông cho học trò mà không chú ý đến rèn luyện đạo đức. Đã vậy, khi thấy chàng khỉ quậy quá, thay vì dạy dỗ cho khỉ nên người, ông lại đuổi nó ra khỏi trường học. Kết quả là nó ỷ có tài, ngạo mạn xem trời bằng vung, quậy phá lung tung làm tan nát cả thiên đình. Cuối cùng chàng khỉ bị Phật tổ Như Lai dùng phép cho núi đá đè bẹp phạt mất 500 năm.

    – Nhưng cuối cùng Tôn Ngộ Không cũng thành chính quả mà!

    – Tôn Ngộ Không được nên người là do công lao của Đường Tăng, sư phụ sau này của anh khỉ. Để khống chế anh khỉ, giúp hắn thành người sống có kỷ luật, Đường Tăng phải lừa cho hắn đội vòng kim cô vào đầu. Mỗi khi anh khỉ muốn “quậy”, thầy Đường Tăng chỉ cần đọc vài câu thần chú cho vòng kim cô xiết lại khiến hắn vô cùng đau đớn.

    – Nhiều nhà phê bình văn học đã phê phán cái vòng kim cô này, cho rằng nó bóp nghẹt ý chí tự do của Tôn Ngộ Không.

    – Mỗi người mỗi ý, nhưng theo tôi đối với những kẻ có tài năng vượt trội mà không biết khiêm tốn, không biết tự kiềm chế cần phải có vòng kim cô này trên đầu. Giáo dục nếu chỉ có động viên không thôi, không biết kết hợp với răn đe, với xử phạt sẽ khó mà thành công được. Nhưng nếu đọc kỹ Tây Du Ký, ông sẽ thấy Đường Tăng cũng là một nhà giáo dục “vĩ đại” đấy chứ!

    – Đúng vậy, Đường Tăng có ba người học trò đều là học sinh “cá biệt”: Tôn Ngộ Không thì quậy tưng, Trư Bát Giới thì lười biếng, Sa Tăng thì thụ động. Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò. Đường Tăng có đủ cả!

    – Đường Tăng đã chinh phục các học trò quỷ quái của mình bằng phẩm chất cao quý của một người thầy, bằng đạo hạnh của một nhà tu hành, bằng lối sống ngay thẳng không vụ lợi của một người bạn đồng hành. Những bài giảng đạo đức của ông tuy “nhàm chán” nhưng dần dần đã thẩm thấu vào tư tưởng, vào nhân cách của các đệ tử, trong đó người chịu ảnh hưởng nhiều nhất chính là Tôn Ngộ Không.

    – Ông nói đúng, để trở thành một “nhà giáo” như Đường Tăng không phải là chuyện dễ!

    – Nếu dùng phép so sánh ta sẽ thấy Bồ Đề Tổ Sư dạy phép thuật cho Tôn Ngộ Không chi có vài năm. Còn Đường Tăng dạy cho Tôn Ngộ Không thành người phải mất đến mười mấy năm. Trong mười mấy năm đó Tôn Ngộ Không phải đi theo thầy tìm chân lý với biết bao nhiêu là gian khổ, nhiều lần phải vào sinh ra tử, phải chiến đấu với yêu tinh quỉ dữ; nhưng cái khó nhất vẫn chính là phải chiến đấu và chiến thắng bản thân mình. Bồ Đề Tổ Sư dạy “lễ” cho anh khỉ không thành công. Đường Tăng phải tốn rất nhiều thời gian và công sức mới khắc phục được sai lầm của Bồ Đề Tổ Sư, để giúp cho Tôn Ngộ Không thành chính quả. Dạy lễ cho một con khỉ thành người thật khó khăn vô cùng, không chỉ đơn giản là một câu nói suông.

    Thầy T. trầm ngâm một lát rồi nói tiếp:

    – Những năm gần đây, chương trình cải cách giáo dục của chúng ta chỉ lo dạy kiến thức mà buông lỏng giáo dục đạo đức, ít quan tâm giáo dục lòng nhân ái cho thế hệ trẻ nên đạo đức xã hội ngày càng suy đồi. Bạo lực học đường, giết người vô cớ, sống vô tâm với nỗi đau của người khác đang tràn lan trong giới trẻ mặc dù đã được xã hội nhiều lần báo động. Đừng bao giờ coi nhẹ “tiên họ lễ” để rồi phải trả cái giá quá đắt! Cải cách giáo dục chỉ thành công khi chúng ta đào tạo được những con người vừa có tài trí vừa có nếp sống văn hóa sống lành mạnh. Những căn bệnh trầm kha khó trị của ngành giáo dục hiện nay vẫn là bệnh hình thức, bệnh dễ dãi và bệnh thành tích. Những căn bệnh này vô hình chung đã sản sinh ra nhiều em học sinh chỉ biết tìm mọi cách đạt được mục đích, không biết tự xấu hổ với những hành động xấu của bản thân mình. Không khéo chúng ta đang tự làm hỏng nền văn hóa của chúng ta đấy ông bạn ạ!

    – Ông này, thú thật tôi không còn giận gã thanh niên khi nãy nữa mà cảm thấy thương nó hơn!

    – Sao vậy?

    – Vì nó vẫn còn là khỉ chứ chưa được thành người!

    Thanh Trắc Nguyễn Văn

  3. Xin thưa,

    Lâu nay tôi ít vào vào trang Web Đất Đứng. Lý do:

    1. Không có thời gian, chăm sóc hiền nội tôi lâm trọng bệnh (năm nay bà cụ nhà tôi ngắm nghé tám chục rồi vậy mà trong năm 2015 bị phẫu thuật 4 lần)
    2. Trang Web. không còn hấp dẫn như xưa.

    Bây giờ, khi có chút thời gian, tôi đọc sách nhiều hơn. Đọc để tra cứu viết phiếm và biên khảo giải sầu. Và, đọc chuyện cười đề tìm chút nguồn vui sắp tắt. Trong các chuyện vui khi đọc chuyện sau đây khiến tôi bật cười. Xin kể:

    Từ lâu lắm, tôi nghe câu: “Cầu, Vừa, Đủ, Xài”. Đó là lấy ý từ bốn loại trái cây thường đặt trên bàn thờ gia tiên (Mãng cầu, Trái dừa, Đu đủ, Xoài.). Có anh chàng nào đó viết: “Tôi cầu trên bốn chục năm nay rồi, mà cũng chẳng đủ xài, nên khi mua trái cây đặt trên bàn thờ tôi chọn 4 loại khác: Măng cụt, Vú sữa, trái Vải và Sầu riêng. Để còn được “Măng Vú Giải Sầu! hơn là chẳng được gì cả.”

    Nghe anh ta giải thích cũng hay hay, nhưng quay nhìn lại vợ mình đang nằm đó, tôi nghĩ, “Còn gì đâu để măng nè trời!” (Hi!). Thì ra, anh chàng “ác ôn” đó đã mạt rệp, nhưng tôi còn “rệp” hơn anh ta. (Hi!)

    Tản mạn cho vui. Giờ tôi xin đi về vấn đề chính.

    1. Tôi hoàn toàn tán đồng ý kiến của ông Trạn Trương Văn nào đó, mà đọc cái tên tôi thấy quên quen. Hi!

    2. Tôi có thói quen, thường viết câu ngắn để chêm vào chỗ trống của tờ Kiến Thức Phổ Thông Dân Việt (báo giấy, của tôi). Tôi không nhớ được năm nào, nhưng chắc chắn có lần tôi viết: “Trong các tội ác lớn nhất của con người là: “Tận diệt một dân tộc, xóa sổ một quốc gia, phá banh một nền văn hóa tốt đẹp của dân tộc hay đất nước khác”. Không dè, câu nói trên nó “cũng cùng chung số phận” với các câu: “Hãy sống sao cho người ra NGƯỜI.” / “Làm văn học, thấy đều sai không nói chẳng những có tội với tiền nhân, với quốc gia, dân tộc, mà còn có lỗi với các thế hệ mai sau.”… là bị các báo khác ở Úc, Canada, Pháp,… đưa vào mục danh ngôn. Trời!

    3. Tôi rất đồng cảm khi đọc comment của ông Thanh Trắc Nguyễn Văn, nhưng, tôi xin lỗi phải nói thật, góp ý của ông chỉ nói cái ngọn mà không nói đến cái GỐC, tức cái nguyên nhân của nó. Ông chưa đào sâu, chưa đưa ra được vấn đề: VÌ SAO? TẠI SAO? DO ĐÂU? Mà nền giáo dục Việt Nam bị tục hậu? Nền Văn Hóa, Đạo Đức,… của đất nước ta bị thụt lùi một cách thảm hại? Thật đáng buồn!
    Chân thành
    Thái Quốc Mưu
    (Atlanta, Georgia, USA.)

  4. Tôi đề nghị bỏ cái phần đánh giá đi vì nó thường không phản ánh đúng chất lượng của bài viết.
    Trong đó nó có nút “không hay’ và “tạm được” thường dùng để đả kích giấu mặt người khác. Có 1 vài người lợi dụng điều đó theo dõi triệt hạ những tác giả mà có thể đã vô tình động chạm đến cá nhân họ, quan điểm của họ hay thần tượng của họ…
    Tôi thiết nghĩ những bài đã được duyệt đăng là đã qua sự chọn lọc của BQT thì xếp loại nó cũng phải từ “khá hay” trở lên. Như vậy 2 mức đánh giá thấp hơn là vô ích, chỉ khiến các tác giả buồn lòng vì mình bị chơi xấu. Nên bỏ 2 nút đầu hoặc giả muốn giữ nguyên 5 mức như hiện nay thì cần thể hiện tên người đánh giá nơi đó để hạn chế những kẻ hay gây chuyện vô lý.
    Khi đã có nút “thích” rồi thì có thêm nút đánh giá này theo tôi là dư. Không thích thì người đọc không like có phải là đã đầy đủ lắm rồi chăng?
    Tôi ủng hộ những người khi không vừa ý điều gì thì trực tiếp trao đổi qua phần bình luận dưới bài viết, còn những kẻ “ném đá giấu tay” thật tự làm xấu mặt mình dù không ai biết đích xác thì họ vẫn đáng khinh.
    Kính mong BQT Đất Đứng xem xét đề nghị của tôi, sớm chấm dứt những sự bực mình cho đội ngủ sáng tác, hiên tượng này tôi thấy cần phải tìm biện pháp ngăn chận để trả lại sự công bằng cho người viết.

BÌNH LUẬN