PHỐ NÚI TÌNH THÂN & MÀU QUÊ – Phan Minh Châu

0
36

PHỐ NÚI TÌNH THÂN

( viết cho huyện sơn hoà nhân một chuyến được mời đến đọc thơ xuân)
 

Đứng trước biển mà mơ về phố núi
Ta buâng khuâng bên dãi lụa sông hồ
Đâu Dốc Võng đâu Hòn Ngang lẻ bạn
Tháng giêng vàng hanh buổi chợ chiều quê


Tháng giêng sót nhánh mai rừng nở muộn
Tiếng gà trưa gáy vỡ tuổi thơ buồn
Giàn mướp chin nồng hương phơi trước ngõ
Tiếng chim chiều kêu khãn giữa hoàng hôn


Dưới lũng vắng một làng xa ấm lửa
Chợ tàn đông nuối tiếc buổi xuân về
Chiều viễn xứ chạnh lòng thương tháng chạp
Buổi giao mùa sáng lại một màu quê


Trăng đã vỡ sao mùa thu vẫn thức
Trời lên xanh sao bấc vẫn đan chiều
Con dốc nhỏ ngày xưa gom ký ức
Để hương thề lên tím tuổi vừa yêu


Hen gặp lại đêm thơ tình năm cũ
Mượn màu trăng ta thắp nến tự tình
Chút nuối tiếc theo vừng trăng hạnh nguyện
Giữa xuân hồng thương một chút bình yên…

 

       Kết quả hình ảnh cho thu vàng

 
         MÀU QUÊ


 
Em xuống phố mang theo gió núi
Và hương thơm về nơi phía không mùa
Chùm lục bát mẹ ngồi tựa cửa
Ngẫm hương thầm nuối tiếc một chiều xưa


Và mùa xuân dài theo nỗi nhớ
Cụm lục bình tím thẫm bến sông
Trăng đổ bóng xuống đời hương vị lạ
Để chút tình lên tím tháng năm.

 

Phan Minh Châu

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN