PHẠM PHAN HÒA (HÒA PHAN) người yêu thơ vô cùng – Hòa Văn

0
151
phân ưu
TIN BUỒN

Nhà thơ Phạm Phan Hòa (Hòa Phan) sinh năm 1957 tại làng Bàn Lãnh xã Điện Trung thị xã Điện Bàn tỉnh Quảng Nam. Hiện ở tại làng Bàn Lãnh.
Sau một thời gian lâm bệnh  dù được gia đình, họ tộc, bệnh viện, bà con xóm giềng thân hữu tận tình chăm sóc cứu chữa nhưng bệnh nặng  đã từ trần lúc 2 giờ 35 ngày 03/09/2016 (03/ Tám Bính Thân)
Hưởng thọ 60 tuổi
Lễ viếng từ 17 giờ 30 ngày 03/09/2016
Lễ di quan 5 giờ 10 ngày 06/09/2016 (06 tháng Tám Bính Thân)
An táng tại Nghĩa trang gia tộc họ Phạm Trường tọa lạc trong Nghĩa địa xã Điện Trung, Điện Bàn, Quảng Nam.

—————

 

PHẠM PHAN HÒA – HÒA PHAN người yêu thơ vô cùng

PHẠM PHAN HÒA (PPH) viết và ngâm thơ điều này ở Gò Nổi Điện Bàn ai cũng biết. Anh yêu thơ không điều kiện.
Không điều kiện chứ không dễ dãi… Ở anh thơ của thân hữu hay của anh đều quý như nhau. Từng câu chữ viết tự đáy lòng với cả niềm yêu thiệt (thà) của anh như mưa và nắng như mùa đông mùa xuân tất cả tự nhiên và tự tại…
Giờ trong cơn bệnh hiểm nghèo thế mà khi nhắc đến thơ anh nhớ từng bài. Với hàng trăm bài thơ viết yêu mình yêu người; đất trời và miền quê yêu dấu…
Từng học trường Văn hóa nghệ thuật nên ngoài thơ – phần nhiều là thơ lục bát PPH còn viết nhạc và vẽ.
PPH sáng tác trên 100 bài thơ in trên báo và mạng.
Chung quy từ tấm lòng thiệt đáng yêu.
Sau một thời gian lâm bệnh nặng dù được gia đình, họ tộc, bệnh viện, bà con xóm giềng thân hữu tận tình chăm sóc cứu chữa nhưng bệnh nặng đã từ trần.
Bài viết là nén tâm nhang thắp tiễn Phạm Phan Hòa.

HÒA VĂN

(QUẢNG NAM)
————-

 

Xin chia sẻ một số bài của anh đã đăng tải trên báo, mạng:

PHẠM PHAN HÒA (HÒA PHAN)


TRẢ LẠI

 

Lặng xin chấp hai bàn tay
Hướng cao trời rộng khẩn ngày còn – không!
Rồi tan… sương khói mênh mông
Rã rời thân phận – bềnh bồng nổi trôi.

Chiều buông nắng tím bồi hồi
Mai xin là cỏ mượt đồi đợi nhau.
Có còn muôn vạn kiếp sau
Lặng nương theo tiếng kinh cầu… xót thân!.

… Xin cho ngày trả căn phần
Bụi đường qua giũ – nợ nần gieo neo
Cõi về đâu kịp mang theo
Tan trong khói… trả bọt bèo phấn hương.

10/03/2016
 


ANH VỀ
         

 

Cũng về
Gom nhặt cho nhau,
Sẽ dần phai..
Trắng
Một màu khăn tang!
… Anh đi, dẫm mộng
Điêu tàn.
Ngày về xóa sạch
Lỡ làng
Không
Em!.

13/4/2016.

LỜI ĂN NĂN!

Phạm Phan Hòa

Nâng sầu chạm cốc hư không
Mà nghe rượu đắng cháy lòng xót đau

Van trời! Chậm hạt mưa mau
Đợi tôi vuốt lại nếp nhàu tự tim

Nổi trên sông… vọng tiếng chìm
Để ngàn sau cõi tịch im mãi cười

Thiên thu người vẫn yêu người
Ngậm buồn, giữ nét nguyên tươi giữa đời

Đã trôi đã lệch một thời
Tôi quỳ xin nhận – muôn lời ăn năn.

 

SAY !
Tặng bạn thơ tôi Điện Bàn- Quảng Nam

 

Phạm Phan Hòa

Ta đang uống rượu một mình
Ta đang chuốc chén để tình ta say

Trời cao đất rộng ô hay!
Biển xanh rừng thẳm gót hài em qua

Bình minh rộn tiếng chim ca
Hoàng hôn bóng đổ thướt tha em về

Người sao… nỡ quên ước thề
Còn em lạc giữa bốn bề tâm giao

Cỏ say lời gió lao xao
Ta say tình với khát khao tặng người.

MÙA HOA DÂNG MẸ

Phạm Phan Hòa
Kính dâng mẹ Phan Thị Ngô.

Mẹ ơi!
Con ngã giữa đời.
Gượng
Quỳ bái vọng
Một thời mẹ cho.
.. Con qua sông
Đã đắm đò!
Mẹ – cho thân
Phận..
Mẹ dò được đâu!
Dẫu đời
Còn lắm bể dâu!
Hiếu lành hoa đạo
Thắm mầu
Tịnh
Chơn.

P.P.H

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN